Những bộ phim đồng tính, phim có chủ đề LGBT ngày càng nhiều, thậm chí như Call Me By Your NameMoonlight đã từng giành giải Oscar. Tuy nhiên, phần lớn các phim này đều có nội dung diễn ra trong một bối cảnh tiêu cực hoặc hướng đến một cái kết đầy bi thảm. Vậy, tại sao những bộ phim đồng tính LGBT luôn có một kết thúc buồn?

Xu hướng tạo phim Sad Ending và ảnh hưởng

Drag queen chết vì ung thư. Một người đàn ông đồng tính sống khép kín lựa chọn một cuộc hôn nhân không tình yêu thay vì người đàn ông mà ông ta yêu. Một người cha đồng tính tự sát sau khi bị tẩy chay. Một thanh niên đồng tính bị bỏ lại một mình trong một xã hội không hiểu anh ta. Một cặp đồng tính bị ép buộc bởi hoàn cảnh. Một cặp đồng tính nữ kết thúc mối quan hệ của họ. Một người đàn ông đồng tính quyết định không thừa nhận xu hướng tính dục của mình vì sự nghiệp nên đành chia tay người mình yêu,…

Hàng loạt phim về LGBT vô cùng xuất sắc đã ra đời. Ảnh: Internet
Hàng loạt phim về LGBT vô cùng xuất sắc đã ra đời. Ảnh: Internet

*Drag queen: là thuật ngữ gọi những người có phong cách ăn mặc nữ tính, đi kèm theo đó là lối trang điểm dày, đậm.

Xu hướng tạo một cái sad ending này rõ ràng đến mức rất nhiều người đã phải đặt ra câu hỏi để hỏi chính xác lý do tại sao phim LGBT luôn có một kết thúc buồn. Bởi vì trong việc làm phim, khi kể về những người trong cộng đồng LGBT nói chung, một điều quan trọng là họ phải kể tất cả các chi tiết xảy ra xung quanh những mối quan hệ đó thay vì chỉ tập trung vào những khía cạnh tiêu cực.

Brokeback Mountain, Milk, Boys Don’t Cry, Philadelphia, The Children’s Hour, The Talented Mr Ripley, Behind the Candelabra, Keep the Lights On, Death in Venice, Monster, The Crying Game, Aimée & Jaguar, Holding the Man, The Danish Girl, Longtime Companion, Circumstance, The Normal Heart, Heavenly Creatures,… Một lý do cho nhiều câu chuyện buồn hoặc tiêu cực được thấy trong điện ảnh LGBT có thể là do những định kiến về cộng đồng LGBT, được điều khiển bởi một xã hội có nhiều người không chấp nhận cộng đồng người LGBT.

Quan điểm phân biệt đối xử của người LGBT tất nhiên không có gì mới. Tuy nhiên, tác động của nó đối với việc làm phim là điều mà phần lớn chưa được xem xét rõ ràng.

Những bộ phim đồng tính LGBT luôn có một kết thúc buồn. Ảnh: Internet
Những bộ phim đồng tính LGBT luôn có một kết thúc buồn. Ảnh: Internet

Theo quan điểm của tôi, sự phân biệt đối xử có hệ thống của người LGBT cuối cùng xuất phát từ hệ tư tưởng tôn giáo và thể chế, bao gồm các luật trong quá khứ hạn chế các cặp đồng tính kết hôn hoặc thậm chí bị buộc tội hình sự nếu có tư tưởng hoặc hành động ủng hộ LGBT.

Tiếng nói chính trị và tôn giáo có ảnh hưởng đã thúc đẩy loại biện pháp tu từ này có tác dụng giảng dạy đối với toàn xã hội, do đó, ta có thể cho rằng ngành điện ảnh về LGBT có thể đã bị ảnh hưởng tiêu cực bởi điều này.

Andre Holland và Trevante Rhodes trong phim Moonlight (Ảnh: David Bornfriend/A24)
Andre Holland và Trevante Rhodes trong phim Moonlight (Ảnh: David Bornfriend/A24)

Một bộ phim kể một câu chuyện về LGBT có xu hướng tích cực sẽ không bị xem là một bộ phim có rủi ro lớn đối với các nhà làm phim, dù nó có phần nào đó thể hiện khía cạnh “xa lánh cộng đồng dị tính”. Và thật thú vị khi suy nghĩ về cái cách mà điều này ảnh hưởng đến nội dung của các bộ phim LGBT.

Một thuyết âm mưu khá quyết liệt được cho là xu hướng này trong điện ảnh LGBT xuất phát từ một loại chương trình nghị sự chống LGBT, cho dù nó thể hiện một cách rõ ràng hay tinh tế hơn.

Có một quan niệm rằng chương trình nghị sự này có thể đứng đằng sau, nắm quyền điều khiển một số nhà làm phim và hãng phim đảm bảo rằng những câu chuyện về LGBT thường kết thúc trong bi kịch, điều này sẽ giúp củng cố quan niệm rằng lối sống LGBT bằng cách nào đó đã sai.

Xem thêm

Review tiểu thuyết trinh thám Người Tìm Xác: Hơn 1900 chương, đọc đến hoang mang

Người Tìm Xác là tiểu thuyết trinh thám linh dị, kinh dị với hơn 1900 chương, đọc đến hoang mang như qua mấy đời vẫn chưa đến kết. Vậy cuốn tiểu thuyết trinh thám này có đáng để bạn đọc không, mời xem review để tự đánh giá nhé.

Quyền LGBTQ ở Mỹ đang tăng lên sau khi diễn ra các cuộc biểu tình
Quyền LGBTQ ở Mỹ đang tăng lên sau khi diễn ra các cuộc biểu tình

Liệu chúng ta có thể gán thuyết âm mưu về việc có một chương trình nghị sự phân biệt đối xử này vào những bộ phim gần đây như Brokeback Mountain và Call Me By Your Name không? Câu trả lời là hoàn toàn không!

Những người tạo ra các bộ phim này, bao gồm cả ekip phim và những người liên quan phần lớn đã đứng ra ủng hộ cộng đồng LGBT, đặc biệt, một vài người trong số họ cũng là người của cộng đồng này.

Tuy nhiên, bằng cách nào đó tôi vẫn tin rằng trong lịch sử, các bản phát hành phim và truyền hình đã bị ảnh hưởng bởi một loại chương trình nghị sự chống LGBT. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể lờ mờ nhận ra rằng ngay cả những chương trình giải thưởng danh tiếng lớn nhất ở Hollywood cũng rất hiếm khi có giải dành cho phim về LGBT, và mặc dù đã có ngoại lệ cho quy tắc này, nhưng thường thì các phim và diễn viên LGBT rất ít khi giành các giải thưởng lớn.

Heath Ledger và Jake Gyllenhaal trong phim Brokeback Mountain (Ảnh: Focus Features)
Heath Ledger và Jake Gyllenhaal trong phim Brokeback Mountain (Ảnh: Focus Features)

Chúng ta đã thấy điều này với cú hích hoành tráng của Brokeback Mountain tại Lễ trao giải Oscar năm 2006. Các chuyên gia điện ảnh và nhà cái đã dự đoán rằng đây sẽ là bộ phim giành giải Phim xuất sắc nhất tại Oscar, nhưng chỉ sau vài tuần thì một bộ phim khác mà họ cho rằng ít xứng đáng hơn đã lãnh trọn giải.

Kết quả gây sốc đã khiến nhiều người đặt câu hỏi liệu có yếu tố phân biệt đối xử đằng sau quyết định của Academy hay không. Có vài ý kiến cho rằng, để đạt được một bộ phim về LGBT hay, thì các diễn viên phải là người dị tính đóng vai chính, hoặc có một đạo diễn là người dị tính – hoặc cả hai. Liệu một bộ phim cố gắng kể một câu chuyện về LGBT có thể được xác thực hay không nếu góc nhìn trong bộ phim đến từ những người chưa bao giờ trải qua những câu chuyện tương tự?

Điều này không có nghĩa là bất kỳ bộ phim nào về LGBT sẽ không được chấp nhận nếu có sự sáng tạo nhưng khác xa với thực tế, hay đơn giản là sự đóng góp từ các ekip dị tính.

Cuối cùng, lý do chính đáng nhất cho những kết thúc bi thảm đó có thể là do kinh nghiệm cá nhân của những người đứng sau câu chuyện. Do nhiều thế kỷ phân biệt đối xử với người LGBT trong xã hội, cộng đồng LGBT thường phải chịu một số hình thức phân biệt đối xử hoặc tiêu cực trong cuộc sống của họ, vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi những trải nghiệm cá nhân của họ có thể lọc vào cách kể chuyện của họ.

Xem thêm

9 bài hát ý nghĩa nên nghe vào Ngày của Mẹ

Ngày của mẹ năm 2020, cùng với việc gửi tặng cho mẹ những món quà, những lời chúc tốt đẹp, bạn đã có ý tưởng gì mới chưa. Nếu chưa, hãy cùng BlogAnChoi xem qua những bài hát ý nghĩa này để bạn có thể gửi cho mẹ nghe hoặc hát tặng mẹ nhé.

Armie Hammer và Timothee Chalamet. Ảnh: Internet
Armie Hammer và Timothee Chalamet. Ảnh: Internet

Sự chiến thắng của cộng đồng LGBT

Khi xã hội ngày càng trở nên thoải mái hơn với người LGBT và các mối quan hệ của họ, những bộ phim nhằm kể câu chuyện về LGBT rất có thể sẽ ngày càng trở nên tích cực hơn – đặc biệt là sau khi rất nhiều quốc gia chấp nhận hôn nhân đồng tính hợp pháp trong những năm gần đây, dù rằng những điều luật này còn gây tranh cãi rất nhiều và được cho là một trong những chiến thắng lớn nhất từ ​​trước đến nay đối với cộng đồng LGBT.

Một ví dụ về cách kể chuyện tích cực về LGBT là bộ phim được đề cử BAFTA, God’s Own Country, mô tả câu chuyện về một mối quan hệ đồng tính nhẹ nhàng. Josh O’Connor, nam diễn viên trong God’s Own Country đã nói rằng: “Thật tốt cho ngành công nghiệp khi biết rằng có một sự khao khát cho những bộ phim và những câu chuyện như thế này.”

Alec Secareanu và Josh O’Connor trong phim God’s Own Country. Ánh: Internet
Alec Secareanu và Josh O’Connor trong phim God’s Own Country. Ánh: Internet

Cũng cần phải làm rõ rằng sự thừa nhận về định kiến ​​phim LGBT này không phải là để khẳng định rằng những câu chuyện mang hơi hướm tiêu cực hay kết thúc buồn sẽ làm giảm chất lượng phim. Nhiều bản phát hành gần đây bao gồm Moonlight đã là một sự chiến thắng và được công bố rộng rãi trong ngành công nghiệp điện ảnh.

Vấn đề chỉ đơn giản là không có đủ những câu chuyện tích cực ngoài kia.

Nhiều người sẽ cho rằng không riêng gì những bộ phim LGBT, những câu chuyện tình yêu của những người dị tính vẫn có kết thúc đầy bi kịch và chấp chứa nhiều tiêu cực. Thế nhưng so về số lượng hay tổng thể thì những bộ phim về đồng tính có kết thúc buồn vẫn đang chiếm ưu thế quá nhiều. Liệu sẽ có lối đi mới dành cho phim về LGBT? Các độc giả của Blog Ăn Chơi nghĩ gì về vấn đề này?

Xem thêm:

Xem thêm

Trải nghiệm ăn chay: Ẩm thực chay xứng đáng để thế giới phải say đắm

Liệu ẩm thực chay có thật sự buồn chán như chúng ta vẫn nghĩ? Chỉ với một lần trải nghiệm ăn chay của mình mà tôi ngay lập tức bị cuốn hút bởi sự độc đáo của những món ăn chay thực thụ, tôi đã bắt đầu tìm hiểu về ăn chay như một phong cách ăn uống thanh ...