Tuyển tập 50 bài thơ tháng 7 hay, đong đầy cảm xúc. Tháng bảy mưa ngâu, với những cơn mưa bất chợt xoa dịu nắng hè, cũng mang đến nỗi buồn man mác lãng mạn và những sự nhớ nhung da diết. Cùng đọc những vần thơ tháng 7 hay, lãng mạn như nói thay cho tâm trạng và nỗi lòng bạn.

Nội dung chính

Tháng 7 mang theo những cơn mưa bất chợt xoa dịu cái nóng ngày hè, và mang cho đất trời và lòng người cảm xúc, xao xuyến đến lạ lùng. Lòng người nhạy cảm, những cơn mưa tháng 7 đến như một khúc nhạc giao mùa, vậy mà trong thâm tâm họ lại xem cơn mưa tháng 7 buồn, làm thấm đậm bao ký ức. Những giọt mưa tháng 7 như những giọt nước mắt của lòng người vậy, xao xuyến và bồi hồi.

Thơ tháng 7 ngắn hay nhất

Thơ tháng 7 ngắn hay nhất (Ảnh: Internet)
Thơ tháng 7 ngắn hay nhất (Ảnh: Internet)

Thơ tháng 7 ngắn 1

Chào tháng bảy trong ta bao niềm nhớ

Mùa Hạ thương trang vở chữ nghiêng dòng

Bài học nào còn đây những dòng sông

Đàn cò trắng bay trên đồng lúa trổ.

Thơ tháng 7 ngắn 2

Chào tháng bảy rì rào con sóng vỗ

Ru ngàn đời duyên nợ với bờ yêu

Cát trải mơ ôm ấp lấy thủy triều

Như muốn ngỏ bao điều cùng biển lớn.

Thơ tháng 7 ngắn 3

Chào tháng bảy khi bình minh nắng sớm

Hạt ngọc sương muốn ướm hỏi nụ hồng

Yêu em nhiều…em có biết hay không

Tình mãi mãi thắm nồng trong hương sắc.

Thơ tháng 7 ngắn 4

Chào tháng bảy chút ưu tư trầm mặc

Chợt thấy buồn man mác nhớ trường xưa

Giấu trong tim nỗi nhớ ấy sao vừa

Kỷ niệm cũ như chưa hề phai nhạt.

Thơ tháng 7 ngắn 5

Tháng bảy về phượng rụng cánh xác xơ

Con đò nhỏ đợi chờ trên bến mộng

Nắng dỗi giận làm bàn chân rát bỏng

Cây nghiêng che in bóng mát ven đường.

Thơ tháng 7 ngắn 6

Tháng bảy về kỷ niệm vẫn nằm đây

Yêu thương cũ đã bay xa tầm với

Cuộc tình ta bây giờ chia hai lối

Lệ sao rơi tóc rối những đêm dài.

Thơ tháng 7 ngắn 7

Tháng bảy về ngồi đếm những ăn năn

Tự hỏi mình trăm lần quên hay nhớ

Vấn vương chi khi người đi kẻ ở ?

Luyến lưu nhiều dang dở cũng đành thôi.

Thơ tháng 7 ngắn 8

thơ tình buồn tháng 7 (ảnh: internet)

thơ ngắn tháng 7 buồn 03

Tháng bảy về sao lòng vẫn đơn côi ?

Đàn ô thước xa xôi còn biền biệt

Bến sông Ngân niềm đau thương da diết

Chữ chân tình ai biết đã về đâu….

Thơ tháng 7 ngắn 9

Tháng bảy ơi! Bao nhung nhớ ngập tràn

Chân vững bước chứa chan niềm hy vọng

Tim cùng thắp ngọn lửa yêu cháy bỏng

Nghe dạt dào con sóng vỗ nồng say..

Mời bạn xem thêm những bài thơ mưa buồn với tâm trạng buồn, cô đơn trong mưa..

Thơ tháng 7 ngắn 10

Tháng bảy về hiu hắt mảnh trăng non

Bao kỷ niệm vẫn còn đây một thuở

Nay trở lại xuyến xao lòng mong nhớ

Đã bao năm cứ ngỡ mới hôm nào.

Thơ tháng 7 ngắn 11

Anh có về kịp tháng bảy này không

Hay vẫn thế ngược dòng đời mải miết

Để tin yêu cứ hai đầu cách biệt

Góc phố hờn mưa rải mấy trời ngâu.

Thơ tháng 7 ngắn 12

Tháng bảy về nắng cũng chẳng nồng nàn

Mây về phố kín con đường hò hẹn

Chẳng có anh bước chân buồn bẽn lẽn

Thương phượng hồng nát vụn giữa trời mưa.

Thơ tháng 7 ngắn 13

Tháng bảy rồi người đã kịp về chưa

Đời lữ thứ bước phong trần lãng tử

Mùa trở về vẫn vẹn nguyên lời hứa

Mà bóng người cứ mãi tận nơi nao.

Thơ tháng 7 ngắn 14

Tháng bảy về mưa rơi mãi không thôi

Nhấp chén đắng lặng ngồi nhìn chiếc lá

Ngôi trường cũ đã xa rồi mấy Hạ

Lòng xuyến xao nhớ quá buổi hẹn hò.

Thơ tháng 7 ngắn 15

Tháng bảy về mong ước được bình an

Mưa từng giọt ngập tràn trên lối nhỏ

Bao kỷ niệm còn vẹn nguyên nơi đó

Phượng vĩ rơi sắc đỏ nhớ nao lòng.

Thơ tháng 7 ngắn 16

Chẳng còn thơm hương vị nồng hoa sữa

Tháng bảy về con phố lạc hồn yêu

Góc phố buồn mái ngói phủ màu rêu

Mây ẩm ương vương loáng chiều ráng đỏ.

Thơ tháng 7 ngắn 17

Tháng bảy về nắng hờn ai giận lẫy

Nửa nhuộm vàng nửa hờ hững buông lơi

Gió giễu giương…phủ kín cả đất trời

Ngày loang lổ đêm cõi sầu rả rích.

Thơ tháng 7 ngắn 18

Chào tháng bảy nắng vàng hôn mắt lá

Tiếng đàn ve như lắng cả khuông chiều

Phượng rụng tàn nhớ lắm tuổi mộng yêu

Trang sách mở còn bao điều chưa nói

Thơ tháng 7 ngắn 19

Mưa lạnh về tháng bảy nhớ mong ai

Màn sương mỏng u hoài giăng khắp lối

Vi vu gió bêm thềm rêu nhẹ thổi

Phím đàn rung lặng trỗi khúc nhạc sầu.

Thơ tháng 7 ngắn hay nhất (Ảnh: Internet)
Thơ tháng 7 ngắn hay nhất (Ảnh: Internet)

Thơ tháng 7 ngắn 20

Tháng bảy về một năm có bao lâu

Nàng Chức Nữ đứng bên cầu ngóng đợi

Đôi cánh nhạn lẻ bầy bay chấp chới

Bóng Chàng Ngưu vời vợi cuối chân trời.

Thơ tháng 7 ngắn 21

Tháng bảy về giọt nhung nhớ vỡ òa

Loang hoài niệm tím màu hoa mùa cũ

Chông chênh níu giữa muôn điều thiếu đủ

Chợt thấy thương.. ngày tháng cứ dại khờ.

Thơ tháng 7 ngắn 22

Tháng bảy về mưa rải nhớ nhạt nhòa

Vẳng đâu đó bản du ca tình cũ

Cánh hoa ái theo tháng ngày buông rủ

Kín một vùng hoài niệm của hôm qua.

Thơ tháng 7 ngắn 23

Tháng 7 về hạt mưa cứ buông lơi

Em giật mình nhớ lại lời ước hẹn

Cơn gió lay nép vào anh bẽn lẽn

Hạnh phúc tràn làm nghèn nghẹn con tim.

Thơ tháng 7 ngắn 24

Tháng bảy về giọt nắng cứ hững hờ

Để cho em vẩn vơ thêm nỗi nhớ

Anh vẫn bảo nếu đôi mình cách trở

Thì suốt đời sẽ nhớ chẳng quên em.

Mời bạn xem thêm những bài thơ đêm buồn với tâm trạng thao thức cô đơn vì tình..

Thơ tháng 7 ngắn 25

Cầm tay rồi em lại vội chia tay

Để nối nhớ qua ngày….không trở lại

Bâng khuâng quá…vội vàng chi tháng bảy

Chậm chậm thôi …đừng lỗi hẹn câu thề.

Thơ tháng 7 ngắn 26

Anh ngồi buồn ngắm từng giọt mưa sa

Nhung nhớ quá…những mặn mà chưa hết

Tháng bảy đó sắc tình yêu tha thiết

Em xa rồi… Anh nuối tiếc ngày qua.

Thơ tháng 7 ngắn 27

Tháng bảy về nhớ người cũ nôn nao

Cháy hoài niệm chênh chao xưa gìn giữ

Một mùa thương nợ tình chưa trả đủ

Canh trường trôi… trong giấc ngủ chập chờn.

Thơ tháng 7 ngắn 28

Tháng bảy về thương ai ngồi lặng khóc

Níu thời gian trong từng góc phố quen

Bóng hình xa ẩn sâu mắt ướt nhèm

Dư niệm ảnh nhóm nhen ươm hoài vọng

Thơ tình tháng 7

Cảm xúc tháng 7

Tác giả: Dinh Minh

Tháng 7 về lẩy bẩy những cơn giông

Nắng chói chang và mây mưa sầm sập

Thay phiên nhau canh giữ bầu trời

Cánh đồng quê – cong lưng – vụ cấy

Dàn đồng ca ve sầu xong xuất diễn

Hẹn hò nhau chờ đến mùa sau

Nàng phượng vĩ như tần ngần lưu luyến

Mây mẩy quả non vẫn cố hé nụ hồng

Hòa trong gió mùi nhãn nồng sắp hái

Ngai ngái thoảng hương hoa cỏ triền đê

Mải mê mê mải với những rộn ràng

Tháng 7 về ngỡ ngàng mùa cuối hạ

Lưu luyến xốn xang nhớ ngày qua hối hả

Nghiêng ngả men say không khí lúc hạ về.

Chạm vào tháng bảy

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Ta sơ ý chạm nhẹ vào tháng bảy

Nắng hờn ghen lăn trên ngõ khô cong

Trời bất ngờ đổ những hạt long tong

Mưa dâng trắng lao xao ngày cuối hạ.

Chạm tháng bảy, sắc cầu vồng đến lạ

Bắc bao giờ nối hết nhịp tim em

Hương sen nồng ru gió ngủ vào đêm

Quỳnh e thẹn chờ trăng lên lơi lả.

Chạm tháng bảy thương mẹ nghèo vất vả

Cánh đồng làng trời lúc ráo lúc mưa

Cha trở về trời tối vấp rào thưa

Chân tóe máu mùi bùn nâu vương áo.

Chạm tháng bảy, ta thấy mình khờ khạo

Phung phí tình thương mướn vợ chồng Ngâu

Mắt em buồn bóng bóng vỡ về đâu

Ta bỗng hiểu cả những điều chưa nói.

Chạm tháng bảy chợt lòng bối rối

Tay chạm vào vội vã rụt lại ngay.

Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)
Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)

Bâng khuâng tháng bảy

Tôi lau chưa hết dòng lệ cũ,

Đã thấy bâng khuâng… tháng bảy về.

Lá úa võ vàng chân phố thị,

Nghe lòng trầm uất giữa u mê.

Hoa cúc nở… chiều mây trắng xóa,

Thu về hoang hoải gió heo may.

Mà người con gái đôi mắt ướt,

Vẫn còn nhớ trộm một bàn tay?

Tháng Bảy Lạnh Lùng

Tháng bảy lạnh lùng… tháng bảy thu,

Sương rơi lấm áo, trời mịt mù.

Thì có bao giờ em hiểu được?

Lối mòn đương cất một lời ru.

Tình yêu nông nổi vào mê đắm,

Rồi cũng theo người cuốn gót hoang.

Để nay tháng bảy đầy lạ lẫm,

Hồn nhiên in dấu những phai tàn.

Tháng bảy chiều nay chợt lững lờ,

Những tình dìu dịu, ý ngàn thơ.

Sao người lữ khách phương xa đó?

Chỉ ngước nhìn theo với hững hờ.

Có phải thu ơi… đã phải lòng?

Hay rằng mắc tội với non sông.

Cớ sao tháng bảy mùa thu tới,

Thiếu nữ cười duyên nhạt má hồng.

Tháng 7 Về

Chiều tháng bảy êm đềm trên ngõ vắng!

Một góc đời em nhặt cánh hoa rơi

Nhìn mây bay lãng đãng cuối chân trời

Chiều buông xuống mưa giăng trên lối nhỏ!

Từng kỷ niệm miên man theo làn gió!

Lòng bồi hồi như thuở mới thân quen

Chữ trăm năm sao mãi chẳng bước về

Làn mây trắng kéo xa theo tầm nhớ!

Ngày xưa đó bên nhau còn bỡ ngỡ!

Nụ hoa tình nở vội dưới bình minh

Ngát hương thơm bao phủ cả bóng hình

Nghìn muôn sắc ru tình trong một thuở!

Đường tình ái mênh mông xa rộng mở!

Bước chân vào sao không thể dứt ra

Cánh thiên đường le lói ánh sao xa

Chiều buông xuống giọt tình rơi sóng sánh!

Những khoảnh khắc êm đềm sao chóng vánh!

Trên màn trời mây trắng cũng thành thơ

Vòng tay ôm đón nhận giấc mơ êm

Từng cơn gió mơn man làn tóc rối!

Gió rơi khẽ đưa nắng về trên lối!

Nắng vỗ về cho hơi ấm thêm sâu

Chốn hẹn hò bỗng chốc rớt mưa ngâu

Chiều hanh nắng mưa rơi lên trước ngõ!

Mưa vẫn rơi dưới ráng màu sắc đỏ!

Anh vẫn đi biền biệt cuối phương trời

Dưới góc đời hiu hắt bước chân côi

Chiều buông xuống lung linh mờ ảo ảnh!

Vần Thơ Tháng 7

Tháng bảy về, em có biết không em?

Khi chiếc lá chớm thu đang vàng võ

Hoàng hôn buông ráng chiều pha sắc đỏ

Bến nước xưa sóng nhỏ khẽ xao bờ

Tháng bảy về nhìn đàn bướm ngu ngơ

Vàng, trắng bay dập dờn hoa ngũ sắc

Tiếng Cuốc hôm qua bây giờ im bặt

Ngỡ ngàng thu trong đôi mắt dại khờ

Tháng bảy về mà cứ ngỡ đang mơ

Mơ thu biếc xanh xao gầy lối nhỏ

Mơ bàn tay vuốt tóc dài trong gió

Từng bước chân cứ ngỡ đã quen rồi

Tháng bảy về sợ chim trắng mồ côi

Sợ nỗi nhớ cứ len đầy nỗi nhớ

Tháng bảy rồi khô khan cả nhịp thở

Liệu hồn thơ có mở cửa tuôn trào.

Chuyện Tình Tháng 7

Tháng 7 mưa ngâu buồn rầu

Ngưu Lang Chức Nữ lần đầu gặp nhau

Ngỡ rằng thắm mối tình đầu

Ngờ đâu ngăn cách sông sâu ngân hà.

Ngưu Lang sớm tối vào ra

Chức nữ dệt cửi nơi xa thẫn thờ.

Chuyện tình cứ ngỡ như mơ

Ngân Hà một dải lững lờ nước trôi.

Ngọc Hoàng sao quá nặng lời

Để đôi con trẻ phải rời xa nhau

Tình đầu ngẫm thấy mà đau

Ngưu Lang Chức Nữ duyên sâu thắm nồng.

Chờ ngày đoàn tụ ước mong

Bắc cầu Ô Thước về chung một nhà.

Chuyện tình như một bài ca

Một lần gặp gỡ* thật là đáng thương.

Mưa ngâu tháng 7 vấn vương

Ngưu Lang Chức Nữ tìm đường gặp nhau.

Nước mắt là hạt mưa ngâu

Tưới ruộng xanh tốt một màu đẹp xinh.

Ngưu Lang Chức Nữ chuyện tình

Thủy chung son sắt trung chinh một nhà.

Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)
Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)

Duyên phận thở than

Mỗi năm vẫn có một tháng ngâu

Ông Ngâu bà Ngâu nhớ thương nhau

Nước mắt tuôn trào ôi! Khôn nói

Vì vậy tháng 7 gọi tháng ngâu

Nhờ chim ô Thước nối đuôi nhau

Nhiều con kết lại thành chiếc cầu

Ngưu Lang lên cầu chờ Tiên giới

Chức Nữ xuống cầu đợi Ngưu Lang

Hai bên nước mắt vẫn chảy tràn

Thành mưa đầm đìa dưới trần gian

Mỗi năm cứ vào đầu tháng 7

Mưa xuống chan hòa khắp thế gian

Cho nên kiêng kỵ ở trần gian

Trai gái yêu đương kết duyên vàng

Không ai cưới nhau vào tháng 7

Cái tháng buồn rầu thở với than

Từ bấy lấy nhau dưới trần gian

Vui sống bên nhau chẳng thở than

Yêu Tiên trên trời Tiên về mất

Chức Nữ Ngưu Lang qúa bẽ bàng-!!!

Mưa Ngâu Tháng 7

Trời buồn trời đổ mưa ngâu.

Người buồn người biết nơi đâu mà về.

Vì người mang nặng câu thề

Sánh vai đôi lứa cùng quê với chàng

Mưa ngâu từng đợt mơ màng

Để cho Thiếp mãi từng hàng lệ tuôn.

Mưa ngâu đang rất là buồn.

Thấy chàng ghi mãi đi luôn không về.

Mưa rơi từng giọt não nề.@

Để cho thiếp phải nhớ về người xưa.

Nhớ lời anh nói em thưa.

Ông Tơ Bà Nguyệt xứng vừa Đôi Ta.

Mưa ngâu ơi! Có đi xa.

Cho ta nhắn gửi câu ca cùng người.

Chàng ơi! hãy nở nụ cười.

Ở phương xa đó có người nhớ thương.!

Giấc mơ hoang

Bình yên em nhé đêm sang.

Tình thơ anh gửi muộn màng lời ru

Xa nhau đêm ấy trăng lu

Em đi mong nhớ mịt mờ trong nhau.

Đường khuya hun hút mắt sâu

Mình em đếm bước gửi sầu vào đêm

Anh về giấc ngủ nào yên

Nhớ thương đây đó nỗi niềm như nhau

Bất chợt; Buồn nhớ xanh xao

Vỗ về chăn gối ôm vào hương xưa

Xa nhau quên được hay chưa

Mà nghe thỏ thẻ như vừa bên tai

Câu thương em gửi cho ai

Chỉ trong bất chợt u hoài thu sang

Chỉ còn những giấc mơ hoang

Ru vào giấc ngủ muộn màng ý thơ.

Mơ Tình

Gió về sột soạt lá cây

Mà ngỡ chú Cuội về đây gọi mình.

Trong cơn mộng mị say tình

Giật mình tỉnh giấc chỉ mình, mình thôi.

Vén màn hóng gió ngó trời

Cây lay nựng gió Cuội ơi có về?

Lạc tình Cuốc gọi bên hè

Vọng trong đêm tối mà nghe nhạt lòng.

Trăng nghiêng chênh chếch cuối sông

Rùng rình tháng bảy về trong hương ngàn!

Tháng 7 Về!

Vội vã ngoài kia tháng bảy về

Trời chan nắng dịu cuối hè vợi xa

Mưa hờn, gió giận chiều qua

Nhớ ai mà mắt ướt là đà cay?!

Tháng Bảy ơi ới tóc mây

Bờ vai mềm lắm, bàn tay cũng mềm

Ai đi khắp chốn khắp miền

Để cô đơn lại niềm riêng ai từng

Tình chi xa ngái ngàn trùng

Giọt đau vỡ rạn ngập ngừng tiếng ru

À ơi giữa cuộc mê du

Mẹ đau nối khúc rốn thừa khóc cha!

Tháng Bảy về tháng bảy qua

Khúc đau gãy gánh hàng hoa cỏi người !

Người Con Gái Tháng 7

Tôi lau chưa hết dòng lệ cũ

Đã bâng khuâng thấy gió màu tháng bảy

Bước chân phố thấy lá bay

Âm thầm nhẹ chiếc lá cây xa cành

Bỗng tôi thấy lạnh về mình

Trong tâm hồn với cảm xúc cô đơn

Âm thầm gió lạnh bên sườn

Cúc vàng hoa nở chiều buồn ngắm mây

Đang về hoang hoảng gió may

Mà người con gái lệ cay mắt sầu

Bầu trời tháng bảy sang thu

Biết bao nỗi nhớ tình xưa dâng trào.

Tình yêu nông nổi mê vào

Rồi theo người cuốn gió cho trời không

Để nay tháng bảy lạnh lùng

Một tình yêu đẹp in cùng tàn phai

Chiều nay tháng bảy chỉ ai

Với bao cảm xúc gửi lời câu thơ

Một cô gái thật lững lờ

Chỉ nhìn theo với trời mơ không gần

Nguyễn Hải

NHỚ

Ga Hải Phòng ướt đẫm mưa Ngâu

Người đi tiễn nhạt nhòa nước mắt

Bàn tay Hảo trong tay tôi nắm chặt

Tiếng còi tàu như xé toạc không gian

Bước lên tàu lòng tôi muốn nát tan

Bỏ lại sau lưng những dòng nước mắt

Trời bắt đầu rải cơn mưa nặng hạt

Xóa hình người đi tiễn dưới sân ga

Những chiến trường tôi đã đi qua

Rồi trở về với ngày vui chiến thắng

Trong balo giấu cánh hoa em tặng

Tính mang về mở kỷ niệm trao em

THÁNG BẢY & HOÀI NIỆM!

Tác giả: Nhạn Nhạn

Tháng bảy về vạt nắng cũng chia đôi

Phượng ngừng rơi níu cành mong ở lại

Cứ thầm trách hạ ơi sao vội mãi

Chiều ngâu giăng đan nỗi nhớ thêm dài.!

Tháng bảy về ve khóc cạn tình xưa

Nhớ cố nhân vườn lòng thêm ấp ủ

Mảnh trăng nghiêng thẹn thùng lời tự thú

Áng mây hồng vời vợi lửng lờ trôi.!

Tháng bảy về chiều phố vắng không anh

Trong khoảnh khắc ngâu buồn giăng đầy ngõ

Câu hò hẹn để tình nương theo gió

Tím hoàng hôn lặng lẽ đợi ai về.!

Tháng bảy về gieo nỗi nhớ mênh mang

Nắng cuối mùa vương đầy trên tóc rối

Chiều bâng khuâng có một người đang vội

Đi tìm hoài một cõi bóng thời gian !!!

Mừng Tháng 7

Thơ : Nghĩa Công Bội

Mừng tháng bảy gió trời tiễn hạ

Mừng đồng hoa rộn rã dâng đời

Mừng đường du lịch khắp nơi

Mừng giảm ngày nóng sắc trời tím yêu

Mừng tháng bảy mỗi chiều nhẹ gió

Mừng trăng rằm sẽ tỏ long lanh

Mừng say không khí trong lành

Mừng nhiều cậu tú đạt danh học đường

Mừng tháng mới vấn vương sơn thủy

Mừng trao nhau tinh túy nghĩa đời

Mừng mùa Thu đẹp muôn nơi

Mừng các thế hệ nhớ lời dạy răn

Mừng tháng bảy nhọc nhằn vơi cạn

Mừng vườn cây đẹp tán quả tròn

Mừng tình cha mẹ dành con

Mừng tâm hiếu nghĩa mãi còn tạc ghi

Mừng tháng bảy nắng ghì quả Trám

Mừng bà con vẫn đảm trên đồng

Mừng kè đã vững bờ sông

Mừng trời trao giọt nắng hồng muối vui

Mừng tháng bảy ngọt bùi thắng lợi

Mừng mùa Thu vời vợi sắc trời

Mừng màu tím tỏa tình khơi

Mừng nhau hạnh phúc cuộc đời thịnh hưng.

Tình Ca Tháng 7

Anh viết tặng em bản tình ca

Để em cất lên vào mùa hạ

Để gió mang tình anh đi mãi

Phả vào trong nắng mỗi sương mai

Anh viết tặng em bản tình ca

Để tình lưu luyến vút bay xa

Để mưa không thấm buồn đôi lứa

Cho cuộc tình ta mãi chẳng nhòa

Anh viết tặng em bản tình ca

Mặc kệ năm tháng có trôi qua

Tình anh vẫn thế và luôn thế

Yêu em cho đến tận khi già.

Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)
Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)

Một Chiều Tháng 7 “Rất Thu”

Tác Giả: Huỳnh Minh Nhật

Tháng bảy về sắp sửa khát tình ngâu

Gió heo may khơi khói thuốc buồn rầu

Tôi lơ đễnh bước sầu mang gót hạ

Giấu phiến hồn rong viễn phố mùa xa

Tôi nhớ về cái thuở chúng tôi đi

Về mùa thu hai đứa đã phân ly

Tôi phác họa một chân dung tưởng tượng:

“Chúng tôi vui trên những ngã ba đường”

Tháng bảy này dắt mưa về chốn lạ

Phút giao mùa nhưng rõ rệt “rất thu”

Mưa trắng xóa có giận hờn xô cửa?

Sao hồn tôi băng giá ngập sương mù

Chúng tôi vui bước dạo mùa phố ấy

Riêng tôi về buồn nặng nửa hai mang

Khăn trắng tiếc trong phòng không ổ khóa

Mặc thời gian đối thoại với thời gian…

Tháng 7 Tôi Về

Tác Giả: Hư Vô

Tháng 7 tôi về ngang lối cũ

Áo khuya chưa đủ ấm hơi người

Còn nguyên dấu tích thời phiêu lãng

Bàng hoàng theo mỗi bước chân tôi.

Nhịp đêm dội xuống hồn khuya khoắt

Chưa chắc gì đã tới chiêm bao

Tháng 7 mưa dài thêm sợi tóc

Chờ em ngồi thắp ngọn bạc đầu.

Con đường thao thức ngang lòng đá

Dốc liễu ngày xưa cũng đã già

Dáng em thấp thoáng hiên mưa tới

Lá buồn che ướt lối tôi qua.

Một lần hôn phối hồn tháng 7

Quảy gánh trăm năm cõi đi về

Để nghe tiếng khóc em lạ lẫm

Như còn trầm uất giữa u mê…

Tháng Bảy Mưa Giấu Em Nơi Đâu

Tác Giả: Nguyễn Vĩnh Nam

Anh bắt đền tháng Bảy

Giấu em tận nơi đâu

Rồi những cơn mưa ngâu

Như giọt tình ngọt mát

Em trốn đâu tháng Bảy

Nghe mưa ở trên đầu

Tiếc gì hương bỏ lại

Cho anh tìm nơi đâu

Anh bắt đền tháng Bảy

Ngóng chân em qua thềm

Cho trái tim sỏi đá

Hẹn hò sao dài thêm

Bao nhiêu thương với nhớ

Anh gởi hết vào đây

Đành hẹn mùa sau vậy

Xin mưa đừng qua đây.

Nhớ Anh Tháng 7

Tác Giả: Trần Thị Phượng

Tháng bảy về anh còn nhớ cho chăng

Nhìn phượng thắm mà khát khao nỗi nhớ

Vẳng đâu đây em nghe từng hơi thở

Vọng phía trời xa anh gởi tới em

Mình đã từng trao ánh mắt môi mềm

Vòng tay ấm anh ôm ghì xiét chặt

Hôn môi thắm và hôn lên đôi mắt

Da thịt thơm nồng vẳng mãi quanh đây!

Tháng 7 Người Ở Lại Một Chút Thôi

Tác Giả: Lê Dự

Tôi chẳng sợ gì ngoài những lúc đơn côi

Tháng 7 tôi sinh ra vào ngày trời giông bão

Sau những cơn mưa đất trời như điên đảo

Nên tôi thường thấy buồn vào những lúc trời mưa

Tháng 7 trời nắng nhiều dưới những rặng cây thưa

Bố ẵm tôi ra hàng dừa ngồi hóng mát

Bố bảo ngày xưa, tôi vẫn cười khi nghe lời mẹ hát

Lúc gió Nam về xào xạc lá mùa bay

Tuổi thơ hiền bên giấc ngủ thật say

Tôi bỗng nhớ đôi tay, mẹ ôm tôi vào những ngày giá lạnh

Bỗng nhớ đôi vai, bố cõng tôi vào những chiều hanh nắng

Ra sông chơi đùa nhìn mây trắng mộng mơ

Thả vào sông chiều ký ức của tuổi thơ

Khi tôi lớn lên thì đâu ngờ nước mắt

Một góc con tim sao bấy giờ im bặt

Có những thứ lặng đi trên khuôn mặt chính mình

Tháng 7 thương tôi khi tôi trót nặng tình

Những ngày mưa rào, tôi lặng thinh trốn vào ô cửa nhỏ

Tôi vốn thích mưa sau những ngày nắng gió

Nhớ cánh đồng chiều ở đó tuổi thơ ngây

Tháng 7 người sao không ở lại đây

Ở với riêng tôi dẫu một ngày sinh nhật

Để tôi bình yên ngủ vùi thêm một giấc

Mơ mãi về những điều yêu dấu nhất đời tôi

Tình Tháng 7

Tác Giả: Huế Đỗ Thuý

Tháng 7 ngâu vầy mưa giăng kín lối

Bên hiên nhà chạnh nhớ người xưa

Kỉ niệm xưa đâu đó ùa về?

Lời hứa ấy – hẹn thề đành dang dở

Dẫu vẫn biết chuyện tình mình cách trở

Lệ tuôn rơi nức nở bên thềm

Tháng 7 về gợi nhớ trong ta

Đành dấu kín khoảng trời riêng nho nhỏ

Rồi tháng 7 mưa ngâu ta đứng đợi

Bên hàng cây thắm nỗi u hoài

Nhớ thương đó bao miền diệu vợi

Mong gửi trao người – một chút nhạt phải

Chùm Thơ Tháng 7, Bài Thơ Tình Về Tháng Bảy Mưa Ngâu Tâm Trạng

Tình Khúc Tháng Bảy

Tác Giả: Bằng Lăng Tím

Tháng bảy về bao kỷ niệm xa xôi

Lại hiện về trong tôi như nguyên vẹn

Bến sông xưa mình bên nhau hò hẹn

Nụ hôn đầu thầm lén tặng cho nhau

Tháng bảy về có anh trước em sau

Tình thắm mãi như trầu cau anh nhé

Không xa nhau để tim buồn đơn lẻ

Em bên anh lặng lẽ phút yêu đầu

Tháng bảy về tháng bảy đổ mưa ngâu

Em cứ ngỡ tình đậm sâu đến thế

Ai ngờ đâu anh bỏ đi lặng lẽ

Bến sông buồn quạnh quẽ chỉ mình em

Tháng bảy về nỗi nhớ cứ nhiều thêm

Bao kỷ niệm êm đềm ra có được

Người mang đi người quên lời thề ước

Bến an lành người chung bước cùng ai?

Tháng bảy về tình xưa đã phôi phai

Chỉ mình em bước dặm dài đơn lẻ

Khóe mắt buồn giọt sầu rơi lặng lẽ

Ta không nhau hai ngả rẽ hai đường

Tháng bảy về… nắng cuối hạ còn vương

Gió xao xác cánh phượng buồn da diết

Cuối hạ rồi chớm bên thềm thu biếc

Bằng Lăng Tím vẫn tha thiết mong chờ

Tháng bảy về còn dang dở vần thơ

Duyên đã cạn thôi đừng chờ chi nữa

Trăng khuyết buồn bởi tình chia đôi nửa

Nhớ chuyện xưa hai đứa thấy nao lòng…

Tháng Bảy Mưa Về

Tác Giả: Nguyễn Ngọc Giang

Tháng bảy mưa về ướt phố xưa

Ướt con đường nhỏ, điệp sang mùa

Dế gầy vì cỏ không buồn thắm

Rêu phong tháp cổ, tiếng chuông chùa

Tháng bảy nắng sầu vương gió se

Mùa thi đại học đến bên hè

Có cô trò nhỏ ghi lưu bút

Chữ kí trao người mắt đỏ hoe

Tháng bảy phượng rơi trên tóc mây

Áo dài ai mặc phố say say

Lưu ly tim tím mùa mơ mộng

Bằng lăng đẫm cả đôi vai gầy

Tháng bảy lá sang cây ở đâu

Chầm chậm mây trôi xám một màu

Trên trời có chiếc cầu ô thước

Ngưu Lang, Chúc Nữ lỡ duyên đầu

Tháng bảy ừ ! Đến tháng bảy rồi

Nhớ sao mắt biếc tuổi đôi mươi

Mùa mưa đã đến bên khung cửa

Khắc ghi trong tim bóng một người

Tháng Bảy Rồi

Tác Giả: Bằng Lăng Tím

Tháng bảy rồi mới đó cũng thật nhanh

Gió xạc xào lá trên cành rơi nhẹ

Nhớ về anh nhắn lời thương khàng khẽ

Dấu yêu à luôn nhớ nhé về nhau!

Tháng bảy rồi tháng bảy rớt hạt ngâu

Cầu Ô thước ta hai đầu mong nhớ

Mưa giăng ngang nỗi niềm riêng trăn trở

Hoài đợi chờ ta đã lỡ mùa ngâu.

Tháng bảy rồi tiễn nắng hạ qua mau

Tim ghi khắc mối tình đầu thuở ấy

Nụ hôn yêu trao nồng nàn đến vậy

Chớm thu về anh có thấy không anh!?

Tháng bảy rồi mong kết mối tình xanh

Có anh bên xây mộng lành êm ấm

Tình yêu em dành cho anh sâu đậm

Tháng bảy rồi.. mong duyên thắm đôi ta.

Tháng Bảy

Tác Giả: Nguyễn Lam Yên

Trời tháng bảy cứ lúc mưa, lúc nắng

Giống như em cũng bất chợt buồn, vui

Lúc xôn xao, lúc thì lại ngậm ngùi

Lúc bật khóc, lúc reo cười rộn rã…

Phố tháng bảy thật dịu dàng, êm ả

Tiếng lũ ve vẫn ra rả không ngừng

Từ người thương, chúng ta hóa người dưng

Ngày tháng cũ cũng quay lưng, cất bước…

Con tim em giờ đã thôi mơ ước

Cũng thôi đau vì vết xước chất chồng

Hoa vẫn vàng, mây vẫn trắng như bông

Trời tháng bảy vẫn xanh trong, vời vợi…

Có còn chi để em chờ, em đợi

Có còn chăng chỉ vài sợi tơ vương!

Tình chia xa, đôi lứa bước ngược đường

Chuyện tan, hợp bỗng bình thường quá đỗi!

Những ô cửa đợi gió về ngang lối

Lá phủ đầy trên mái ngói rêu phong….

Tháng Bảy Về Rồi Đó Em

Tác Giả: Hạ Thương

Tháng bảy về rồi em biết không em?

Mở lòng ra đón yêu thương thêm nhé!

Từng sợi nắng xuyên mình qua kẽ lá

Hoa cựa mình nở những nụ đầu tiên.

Tháng bảy về mưa lất phất ngoài hiên

Đưa em thoát ra khỏi miền ký ức

Để hồn em trở về với hiện thực

Hoà vào mưa giọt nước mắt trực trào tuôn.

Tháng bảy về đừng buồn nữa em nha!

Hãy cười lên và thử một ngày rong ruổi

Vì thời gian không bao giờ đợi tuổi

Hà cớ gì phải buồn tủi không vui.

Tháng bảy về phải mạnh mẽ lên thôi

Cuộc đời trôi bao thăng trầm sóng gió

Cứ bước đi đừng bao giờ ngại khó

Sẽ có người cho em một niềm tin.

Mưa Ngâu Tháng Bảy

Tác Giả: Hồng Thanh

Trời tháng bảy mưa ngâu giăng ngập lối

Mưa nhạt nhòa vây kín những con đường

Góc phố buồn như phủ kín màn sương

Thành phố chìm trong màn mưa trắng xóa…

Từng giọt mưa rớt rơi hối hả

Rì rào tung bọt nước trong chiều

Phố vắng em về bóng nhỏ liêu xiêu

Gió phất phơ mặt đường loang loáng ướt

Tháng bảy nào chờ bắc cầu Ô Thước

Để Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau

Ngưu Lang và Chức Nữ chẳng bên nhau

Tháng bảy nào chợt rơi trong tiếc nuối

Nghìn trùng phố em còn ai để đợi

Từ dạo xa nhau lối xưa vắng không người

Từ dạo xa nhau em đã vắng tiếng cười

Tháng bảy nào mưa rơi trong vời vợi

Ngàn tiếng yêu đã xa tầm tay với

Mưa vỗ về trong nỗi nhớ mông lung

Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không

Chỉ có tiếng mưa dạt dào từng nỗi nhớ

Tháng Bảy Về Ướt Hạt Mưa Ngâu

Tác Giả: Hồng Thanh

Tháng Bảy mưa ngâu giọt sầu vương khóe mắt

Cô đơn ùa về em gầy thắt con tim

Tháng Bảy mưa buồn rả rích từng đêm

Em tự hỏi sao trời nhiều nước mắt?

Hết cơn mưa, trời trong, mây xanh ngắt

Sao lòng em vẫn chật một niềm đau?

Giá nỗi buồn trong em chỉ như trận mưa rào

Chắc tim sẽ không hao gầy, vụn vỡ.

Chuyện tình Ngưu – Chức dẫu lắm điều trắc trở

Bị chia cắt đôi bờ bởi dải sông Ngân

Nhưng mỗi năm họ vẫn gặp một lần

Còn đôi ta sao vạn lần cách trở?

Đã dặn lòng phải thôi nhung nhớ

Chờ đợi làm gì khi người đã ra đi!

Cũng đã nhiều lần tự lau khóe mi

Và ủi an tim ơi đừng đau nữa!

Nhưng rồi mỗi khi mưa buồn qua ô cửa

Kỷ niệm lại ùa về ngày hai đứa quen nhau

Thêm một lần nhung nhớ gầy hao

Là trái tim thêm một lần vết xước…

Tháng Bảy về, đàn quạ đen vẫn miệt mài bắc cầu Ô Thước

Chức Nữ sẽ thêm một lần gặp được Ngưu Lang

Tháng Bảy về, em thả nỗi nhớ đi hoang

Bởi nhân gian nào có cầu Ô Thước?

Buồn Tháng Bảy

Tác Giả: Trần Phong

Tháng Bảy nghe buồn day dứt tim

Mưa bay chợt nhớ cánh môi mềm!

Vầng trăng khuyết nửa,lòng ai lạnh

Gửi chút hương thừa cho gió đêm…

Tháng 7 Chênh Chao

Tác Giả: Trần Thị Phượng

Tháng bảy về nghe nỗi nhớ chênh chao

Lòng chạnh thấy dâng trào từng kỷ niệm

Ngàn ký ức bỗng ùa vào xâm chiếm

Làm đôi mi ngấn điểm lệ nhạt nhoà

Tháng bảy về luôn còn mãi bên ta

Chưa xa cách vẫn mặn mà vương vấn

Trường đời trải bao tháng năm lận đận

Những yêu thương mãi vẫn vẹn chẳng rời

Như ngày nào cùng dạo bước rong chơi

Bờ môi ngọt trao lời tình đắm đuối

Men lửa ái không một ngày tắt nguội

Giữ thắm nồng kết chuỗi đẹp niềm tin

Tay trong tay cùng nhau hứa giữ gìn

Xây hạnh phúc trọn niềm tin sâu đậm

Niềm khát vọng tình đôi mình nồng ấm

Phương trời đơn xả chấm hết giọt sầu

Tháng bảy về thu gửi nhé ngàn câu

Tình đôi lứa thỏa mong cầu ngây dại

Đừng cách biệt hãy gần nhau mãi mãi

Ta nghẹn lòng mê mải bước chênh chao.

Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)
Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)

Chia Tay Tháng 7

Tác Giả: Tú Minh Phạm

Anh lang thang trên đường phố hoàng hôn

Bởi tháng bảy em nhắn tin sẽ tới

Để cho anh cứ chiều nào cũng đợi

Mà chẳng thấy người mưa vẫn tràn lan

Anh vẫn tìm đến tận dãy lan can

Xem sót lại…chuyến tàu dư tháng bảy

Chẳng còn gì ngoài vết chân mới thấy

Ánh mắt ngỡ ngàng cứ tưởng em lên

Cơn mưa chiều như nhắc hộ chớ quên

Bởi tháng bảy chỉ còn ngày này nữa

Mà em quên một mối tình đã hứa

Tháng bảy này buồn nhớ bởi trời ngâu

Bao ký ức tháng bảy cất đi đâu

Để cho trời làm mưa tràn lỗi cũ

Đoá bằng lăng dưới mưa tàn cánh rủ

Lá rụng kín đường chẳng nỡ bước qua

Anh một mình lặng lẽ trở về nhà

Chia tay nhé ôi trời ngâu tháng bảy

Cơn mưa chiều như tạ từ hết thảy

Của một mối tình tháng bảy đã qua!

Chiều Buông Tháng 7

Tác Giả: Sang Nguyen Duc

Thành phố ban chiều

không nhiều ánh nắng

Mây luồn ngõ vắng

cố tránh gặp nhau

Một nỗi thắt đau

buồn buồn phẳng lặng

Ta vẫn lẳng lặng

đón đợi mưa ngâu

Chúc Nữ ở đâu

Ngưu Lang qua cầu

Gặp nhau ngày đầu

Mưa Ngâu đã tới

Sối nước thật nhiều

Dáng chiều đang xuống

Chùm Thơ Tháng 7, Bài Thơ Tình Về Tháng Bảy Mưa Ngâu Tâm Trạng

Tháng 7 Đợi Chờ

Tác Giả: Tuyền Nguyễn

Tháng bảy về đêm ngày mưa rả rích

Có gã khờ rục rịch đón nàng thơ

Mùa Ngâu ơi bao ngày tháng đợi chờ

Ngẩn ngơ hoài cuối cùng người cũng tới

Anh với em hai phương trời vời vợi

Luôn vững vàng và phấp phới niềm tin

Mặc mưa giông bão tố chẳng thể chìm

Con thuyền tình cứ băng băng vượt sóng

Về thôi em thỏa bao ngày mong ngóng

Đốt tim này cháy bỏng những yêu thương

Về bên anh vui điệu khúc nghê thường

Dệt uyên ương đến răng long bạc tóc

Kề vai nhau quên sự đời khó nhọc

Mưa dầm dề bỗng chốc hóa vui tươi

Phố phường xưa rộn rã tiếng em cười

Mười ngón tay đan ngập trời hạnh phúc

Tháng Bảy, Mưa

Tác Giả: Nguyễn Hà

Cõi mênh mang, giọt lệ trời rơi mãi *

Mịt mù mưa, nghiêng ngả phố, chiều nay

Nhỡ một lần cuộc hành trình trì hoãn

Dối-gian-tôi sẽ hiện rõ hình hài

Tháng bảy, mưa! Nhạt nhòa buồn đôi mắt

Hắt hiu chi? Thêm một nỗi muộn phiền

Tháng bảy, mưa! Đêm điệp trùng trở giấc

Níu thêm chi? Những đau xót đời thường.

Ngày tháng bảy vẫn mưa rơi nhòa nhạt

Mắt-buồn-em vẫn mái tóc huyền che

Biển vẫn trôi giữa đôi bờ cách trở

Tôi, một đời, xin nợ chút tình thơ…

Cô Gái Tháng 7

Tác Giả: Nhánh Rong

Tháng Bảy còn đây mùa Hạ

Nhiều lắm những cơn mưa ngâu

Chợt đến chợt đi vội vã

Cô gái tháng Bảy đa sầu

Ngưu Lang Chức Nữ nhớ nhau

Gặp được chỉ rơi nước mắt

Anh ở bên em từng khắc

Nhõng nhẽo làm gì Bảy ơi

Cô gái tháng Bảy rạng ngời

Dịu dàng xinh tươi e ấp

Má hồng môi thắm em thắp

Đốt nến mừng thêm tuổi đời

Tháng Bảy nồng nàn em ơi

Mắt môi thơm lừng mùi gió

Quyến rũ làn môi son đỏ

Em làm tim nhỏ bâng khuâng

Chỉ nhìn mà dạ lâng lâng

Nắng trải vàng trên lối nhỏ

Tháng Bảy của riêng em đó

Em là tháng Bảy thương yêu

Em Đón Mưa Ngâu

Tác Giả: Nguyệt Nga

Tháng Bảy em về đón mưa ngâu.

Hạt mưa rơi nhẹ ướt mái đầu.

Gọi nắng tràn về con phố nhỏ

Hoàng hôn đong đầy đôi mắt nâu.

Tháng Bảy em về cùng với gió

Gọi ai da diết những trưa hè.

Con chuồn chuồn chạm bờ vai thật khẽ.

Giật mình em tựa vào vai anh.

Mùa hè xanh, khúc hát ru thật nhẹ.

Em đong đầy mắt biếc tình yêu

Lối ta đi qua vào cuối buổi chiều

In kỉ niệm những ngày xưa vọng lại

Về với em – anh của ngày xưa khờ dại.

Trót yêu em bằng cả trái tim mình.

Để nắm tay nhau vào mỗi buổi bình minh.

Em tìm lại tuổi thơ mình ở đó

Về với em, với cánh đồng đầy gió

Và khoảng trời bát ngát áng mây xanh.

Để cùng nhau ngắm mùa trăng tháng bảy…

Thơ tháng 7 tri ân liệt sĩ

Thơ tình tháng 7 lãng mạn. (Ảnh: Internet)
Thơ tháng 7 tri ân liệt sĩ. (Ảnh: Internet)

Đồng Đội Tôi

Tháng bảy đang về đồng đội của tôi ơi

Đêm hoa đăng lại sáng trời Quảng Trị

Dòng Thạch Hãn mấy mươi mùa yên nghỉ

Các anh nằm cho chân lý Non Sông

Tháng bảy về đồng đội của tôi ơi

Ta lại nhớ về một thời hoa lửa

Lưng ba lô chúng mình cùng một lứa

Nay tôi già bạn vẫn thuở đôi mươi

Tháng bảy về đồng đội của tôi ơi

Yên nghỉ nhé trọn một đời trai trẻ

Dòng Thạch Hãn những đêm hè tĩnh lặng

Ôm vào lòng bao xương trắng quê hương

Tháng bảy về gợi nhắc những đau thương

Nay đất nước trên con đường rộng mở

Ngàn bông hoa đón anh về đua nở

Vòng tay đợi chờ đất mẹ NON SÔNG.

Tháng 7 Tri Ân

Tháng 7 tri ân, nhớ các anh

Nghĩa trang hương khói, ngút trời xanh

Liệt sỹ hy sinh, vì tổ quốc

Ngàn năm sử sách, vẫn vinh danh

Vẫn biết các anh, tuổi còn xanh

Sự nghiệp công danh, vẫn chưa thành

Khát khao cống hiến, cho đất nước

Giảng đường đại học, đợi các anh

Thôi nhé tạm xa, chuyện học hành

Tạm xa Bố, Mẹ mái nhà tranh

Gác lại bút nghiên, đi chiến đấu

Vì nước quên thân, chẳng ngại ngần

Trường sơn vạn dặm, in dấu chân

Quê hương thương nhớ, cũng xa dần

Chiến tranh ác liệt, không lùi bước

Cống hiến cho đời, tuổi thanh xuân

Đất nước giờ đây, đẹp bội phần

Khắp nơi đâu cũng, thấy mùa xuân

Tuổi trẻ tương lai, đầy mơ ước

Thương nhớ các anh, dưới mộ phần

Tháng 7 cả nước, nhớ tri ân

Từng đoàn thăm viếng, nặng bước chân

Thương nhớ các anh, nhòa nước mắt

Ngàn đời Tổ quốc, mãi vinh danh..!

ĐẤT NƯỚC NHỚ ƠN ANH

Tháng 7 về đất nước gọi tên anh

Những liệt sỹ đấu tranh cho tổ quốc

Thuở giặc cướp làm con tim sôi sục

Họ đi từ lúc đang tuổi còn xanh

Tháng bảy về đất nước nhớ đến anh

Nhớ thuở ấy máu loang tràn khắp nẽo

Quê hương mỗi từng ngày bom đạn réo

Khóe mi cay cùng tiếng nấc nghẹn ngào

Vì tổ quốc các anh vào chiến địa

Thà hy sinh xương máu của chính mình

Cho quê hương cho tổ quốc hòa bình

Mong đất mẹ bình minh tràn nắng ấm

Hôm nay tổ quốc mình giàu đẹp lắm

Nhờ công ơn máu thắm những anh hùng

Đất nước cùng tưởng nhớ một ngày chung

Hương khói tỏa muôn trùng bao thương tiếc

Từ rừng thẳm núi cao hay biển biếc

Lòng trào dâng thương tiếc những anh linh

Toàn dân ta mãi kính cẩn nghiêng mình

Nhang khói tỏa kính dâng hồn liệt sỹ.

Nơi xa ấy mong các anh yên nghỉ

Dân tộc mình mãi mãi nhớ ơn anh.

CHỜ CHỒNG

Tác giả: Duy Thịnh

Tháng 7 về rồi, anh biết không.?

Nắng rát làm em, xạm má hồng

Chiến tranh lùi xa, bao năm tháng

Em vẫn chờ chồng, chẳng quản công

Thời tiết Hè về, lại đến đông

Căn nhà trống vắng, thiếu đàn ông

Bàn tay thiếu phụ, quen khâu vá

Nay phải đảm đang, việc ruộng đồng

Lửa nào ấm được, những đêm đông

Tình nào thay được, nghĩa vợ chồng

Vì nước quên mình, anh chiến đấu

Giành lấy hòa bình, giữ non sông

Thương anh em đâu, có quản công

Lo toan công việc, gánh thay chồng

Chỉ mong một ngày, vui chiến thắng

Non sông sẽ rợp, bóng cờ hồng

Bao ngày mong đợi, với chờ trông

Tin buồn chợt đến, gây bão giông

Anh đi đi mãi, không về nữa

Để lại đau thương, vợ mất chồng..

Tháng 7 về rồi, anh biết không ?

Em vẫn thủy chung, đón đợi chồng

Thời gian có tàn, phai nhan sắc

Em vẫn dành anh, trái tim hồng !

Tri Ân Tháng 7

Tháng 7 tưởng nhớ tri ân

Thương binh,liệt sĩ vì dân quên mình

Hi sinh xương máu thân mình

Để cho đầt nước hòa bình hôm nay

Trở lại ngày tháng đắng cay

Giặc Pháp,giặc Mỹ, chúng bay giặc Tàu

Gieo bao tang tóc khổ đau

Ba miền khói lửa một màu tối đen

Ko chịu áp bức bùng lên

Nghe theo tiếng gọi hồn thiêng nước nhà

Nối tiếp những bản hùng ca

Bao lớp thế hệ nước nhà xung phong

Quyết thề chiến đấu lập công

Chiến tranh khốc liệt đã không trở về

Đồng đội giữ trọn lời thề

Luôn vững tay súng không hề lung lay

Giữa cơn bom đạn mưa bay

Gây bão thương tích tới nay chưa lành

Đất nước ghi nhớ các anh

Người hùng che trở đất lành Việt Nam.

Tháng 7 về với đôi lời biết ơn

Tác giả: TrườngNguyễn

Ngày nay cuộc sống bình yên

Người dân làm chủ, nhân quyền tự do

Hòa bình hạnh phúc ấm no

Triệu ngàn người ngã, mới cho tạo thành

Là xương là máu cha anh

Quyên sinh cứu nước đấu tranh vững thề

Khắp miền mọi ngả thôn quê

Ngày đi thì có, ngày về thì không

Biết bao bà mẹ quặn lòng

Cùng bao người vợ mòn trông đợi tìm

Bao ngày khóc chảy vào tim

Không nguôi lặn lội đi tìm cha anh

Nhiều người bom đạn tan tành

Xác thân vùi lấp rừng xanh bạt ngàn

Một đời chưa thấy cha anh

Là còn khắc khoải tâm thành vợ con

Nghĩa trang nhiều mộ tuổi son

Bao người đã ngã chưa tròn hai mươi ( 20)

Nỗi niềm trào nghẹn đầy vơi

Mỗi lần thăm viếng nghẹn lời mắt cay

Lớp sau có được ngày nay

Không quên khi sắp tới ngày tri ân

Hoa lòng nến dạ tỏ dâng

Gửi vào sông núi mộ phần cha anh

Những người sống mãi tuổi xanh

Anh hùng bất tử.., giữ lành cho dân

Viếng Bạn

TG: Nguyễn Hải Hà

Nặng lòng thắp nén tâm nhang

Cầu mong cho bạn suối vàng thảnh thơi

Chiến tranh dù đã qua rồi

Bạn tôi vẫn mãi ở nơi chiến trường

Quê Hương lòng Mẹ vấn vương

Đêm ngày mong ngóng nắm xương trở về

Nghìn trùng cách biệt sơn khê

Linh thiêng bạn hãy mộng về cố hương

Cho lòng mẹ bớt nhớ thương

Được hôn phần đất chiến trường về quê

Đời đời đất nước Giang san

Bia mộ thằng lối ngay hàng khắc tên

Ghi công người lính bảng vàng

Đời đời Trung hiếu còn mang trong mình

Xem thêm

TOP 50 bài thơ hay về cuộc sống ý nghĩa, lạc quan, bình yên nhất bạn nên đọc

Những bài thơ hay về cuộc sống ý nghĩa, lạc quan hay những bài thơ về cuộc sống vô thường, bài thơ hay về cuộc sống bình yên giúp xoa dịu tâm hồn, truyền cảm hứng và động lực cho bạn sau những giờ phút mệt mỏi.
Theo dõi bình luận
Thông báo về
guest
1 Bình luận
Bình chọn nhiều nhất
Mới nhất Cũ nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận