<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><feed
	xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0"
	xml:lang="vi"
	
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss"
	xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#"
	>
	<title type="text">trưởng thành là gì &#8211; BlogAnChoi</title>
	<subtitle type="text">Blog giải trí về du lịch, làm đẹp, quán ngon dành cho giới trẻ.</subtitle>

	<updated>2021-09-24T10:38:15Z</updated>

	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://bloganchoi.com" />
	<id>https://bloganchoi.com/feed/atom/</id>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://bloganchoi.com/tag/truong-thanh-la-gi/feed/atom/" />

	
	<entry>
		<author>
			<name>sallykim08</name>
					</author>

		<title type="html"><![CDATA[Ai rồi cũng phải trưởng thành thôi, đúng không?]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/ai-roi-cung-phai-truong-thanh-thoi-dung-khong/" />

		<id>https://bloganchoi.com/?p=427234</id>
		<updated>2021-09-24T10:38:15Z</updated>
		<published>2021-09-24T10:38:15Z</published>
		<category scheme="https://bloganchoi.com" term="Bạn đọc" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="Ai rồi cũng phải trưởng thành thôi" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="ai rồi cũng phải trưởng thành thôi đúng không" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="áp lực" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="cảm xúc" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="con đường trưởng thành" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="dựa vào bản thân" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="đi để trưởng thành" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="đừng đánh mất chính mình" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="đúng không" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="thấu hiểu cảm xúc" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="trưởng thành" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="trưởng thành là gì" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="trưởng thành là khi" />
		<summary type="html"><![CDATA[Bạn có biết trưởng thành là gì không? Đó là một ngày khi bạn nhìn lại chính mình, bạn chợt nhận ra rằng bạn của ngày hôm nay không còn là bạn của ngày hôm qua, bạn của ngày mai không còn là bạn của ngày hôm nay. Ai rồi cũng phải trưởng thành thôi,]]></summary>

					<content type="html" xml:base="https://bloganchoi.com/ai-roi-cung-phai-truong-thanh-thoi-dung-khong/"><![CDATA[<p><strong>Bạn có biết trưởng thành là gì không? Đó là một ngày khi bạn nhìn lại chính mình, bạn chợt nhận ra rằng bạn của ngày hôm nay không còn là bạn của ngày hôm qua, bạn của ngày mai không còn là bạn của ngày hôm nay. Ai rồi cũng phải trưởng thành thôi, đúng không?</strong></p>
<p><span id="more-427234"></span></p>
<h2><strong>Trưởng thành là khi bạn có thể thấu hiểu cảm xúc của bản thân</strong></h2>
<figure id="attachment_428125" aria-describedby="caption-attachment-428125" style="width: 1600px" class="wp-caption aligncenter"><img class="wp-image-428125 size-full" title="Làm thế nào để thấu hiểu cảm xúc của bản thân (Nguồn : Internet)." src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1.jpg" alt="Làm thế nào để thấu hiểu cảm xúc của bản thân (Nguồn : Internet)." width="1600" height="1200" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1.jpg 1600w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-300x225.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-1024x768.jpg 1024w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-768x576.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-1536x1152.jpg 1536w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-80x60.jpg 80w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-265x198.jpg 265w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-696x522.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-1068x801.jpg 1068w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh1-560x420.jpg 560w" sizes="(max-width: 1600px) 100vw, 1600px" /><figcaption id="caption-attachment-428125" class="wp-caption-text">Làm thế nào để thấu hiểu cảm xúc của bản thân (Nguồn : Internet).</figcaption></figure>
<p>Trưởng thành là đôi lúc bạn cảm thấy mệt mỏi với chính cảm xúc của bản thân. Con người thường không bị đánh gục bởi những áp lực ngoài kia, nhưng lại bị chính cảm xúc của bản thân đánh gục. Đừng chỉ mải miết chạy theo những thứ ngoài kia để rồi phải mắc kẹt vào những lời phán xét, đánh giá của của một ai đó không bao giờ thực sự sống với chính mình cả.</p>
<p>Điều thực sự chữa lành cho bạn không phải là thời gian, mà là sau khi nhìn thấy và thấu hiểu, biết tự nguyện, biết buông bỏ&#8230; Đôi lúc, hãy dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, và hãy học cách yêu thương, trân trọng bản thân mình. Khi bạn biết tự trân trọng bản thân, thế gian cũng sẽ bắt đầu trân trọng bạn.</p>
<h2><strong>Trưởng thành là khoảnh khắc bạn nhận ra, bản thân chỉ có thể tự dựa vào chính mình</strong></h2>
<figure id="attachment_428127" aria-describedby="caption-attachment-428127" style="width: 1000px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-428127 size-full" title="Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính bản thân mình (Nguồn : Internet)." src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh2.jpg" alt="Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính bản thân mình (Nguồn : Internet)." width="1000" height="666" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh2.jpg 1000w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh2-300x200.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh2-768x511.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh2-696x464.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh2-631x420.jpg 631w" sizes="(max-width: 1000px) 100vw, 1000px" /><figcaption id="caption-attachment-428127" class="wp-caption-text">Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính bản thân mình (Nguồn : Internet).</figcaption></figure>
<p>Khoảnh khắc bạn nhận ra <em>&#8220;mình chỉ có thể dựa vào chính mình&#8221;</em> là lúc nào vậy? Là khi mệt mỏi ưu phiền, nhưng lại chẳng có ai bên cạnh? Là khi rơi vào những tháng ngày bế tắc, nhưng lại không biết tìm đến một ai để giải tỏa nỗi lòng? Hay là khi dù đang gặp mặt những người bạn của mình, nhưng bạn lại cảm thấy mình và họ ngày càng xa cách?&#8230;</p>
<p>Học cách dựa vào bản thân chính là học cách sinh tồn giữa xã hội đầy cạm bẫy này. Đừng dựa dẫm vào bất kì ai. Sống dựa dẫm vào người khác đôi lúc bạn sẽ không tránh khỏi cảm giác bị coi thường. Nếu cuộc đời là một chặng đua hãy sống như một tay đua thật sự, dũng mãnh, tự tin và độc lập. Hãy học cách tự giải quyết mọi vấn đề, kiên cường cố gắng đứng dậy và phải sống thật tốt.</p>
<h2><strong>Trưởng thành có thể đánh mất mọi thứ, nhưng xin đừng đánh mất chính mình&#8230;</strong></h2>
<p>Đừng đánh mất chính mình vì những lời nói xấu, đừng bận tâm những kẻ chẳng coi bạn ra gì. Chúng ta không thể sống vừa lòng tất cả mọi người. Được ai thì tốt, mất ai thì thôi&#8230; Nhưng được tất cả sẽ mất đi chính bản thân mình. Thay vì trở thành một con người khác để được họ yêu thương, tại sao không để họ ghét rồi được làm chính mình? Điều đó chẳng phải tốt hơn sao?</p>
<figure id="attachment_428128" aria-describedby="caption-attachment-428128" style="width: 2560px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-428128 size-full" title="Làm gì cũng được, nhưng xin đừng đánh mất chính mình (Nguồn: Internet)." src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-scaled.jpg" alt="Làm gì cũng được, nhưng xin đừng đánh mất chính mình (Nguồn: Internet)." width="2560" height="1706" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-scaled.jpg 2560w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-300x200.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-1024x682.jpg 1024w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-768x512.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-1536x1024.jpg 1536w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-2048x1365.jpg 2048w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-696x464.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-1068x712.jpg 1068w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh3-630x420.jpg 630w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /><figcaption id="caption-attachment-428128" class="wp-caption-text">Làm gì cũng được, nhưng xin đừng đánh mất chính mình (Nguồn: Internet).</figcaption></figure>
<p>Bạn &#8211; chỉ có bạn mới là người duy nhất có thể khiến bản thân tốt lên hay xấu đi. Đừng tự hủy hoại bản thân mình vì bất kì ai. Cuộc đời này quá ngắn để bạn cứ ôm mãi nỗi buồn và sự thất vọng. Hãy để bản thân bạn luôn được vui vẻ, hạnh phúc, hãy là chính mình theo một cách hoàn hảo nhất, thế là đủ rồi.</p>
<h2><strong>Trưởng thành là khi quay người lại, bạn nhớ đến chính mình của nhiều năm về trước</strong></h2>
<p>Có người từng nói với tôi: <em>&#8220;Đôi khi điều mà chúng ta nhớ nhất không phải bất kì một ai mà là chính mình của nhiều năm về trước.&#8221;</em></p>
<figure id="attachment_428131" aria-describedby="caption-attachment-428131" style="width: 1000px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-428131 size-full" title="Thời gian đã làm chúng ta thay đổi (Nguồn: Internet)." src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh4.jpg" alt="Thời gian đã làm chúng ta thay đổi (Nguồn: Internet)." width="1000" height="941" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh4.jpg 1000w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh4-300x282.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh4-768x723.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh4-696x655.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/09/ai-roi-cung-truong-thanh4-446x420.jpg 446w" sizes="(max-width: 1000px) 100vw, 1000px" /><figcaption id="caption-attachment-428131" class="wp-caption-text">Thời gian đã làm chúng ta thay đổi (Nguồn: Internet).</figcaption></figure>
<p>Trưởng thành giúp chúng ta hiểu được ta đã không còn là những đứa trẻ nhìn đời bằng cặp mắt vô tư, mà phải toan tính để chống chọi với cuộc đời khắc nghiệt. Thời gian đã làm chúng ta thay đổi trở thành con người mà trước đây ra ngỡ rằng mình sẽ không bao giờ như thế.</p>
<p>Có thể đôi lúc ta thực sự mệt mỏi với những suy nghĩ tiêu cực trong đầu. Nhưng hãy mạnh mẽ vượt qua nó, đứng lên và bắt đầu tìm lại chính mình.</p>
<p><strong>Xem thêm các bài viết tương tự tại đây:</strong></p>
<ul>
<li><strong><a href="https://bloganchoi.com/truong-thanh-la-gi/#gsc.tab=0">Trưởng thành là gì mà ai cũng muốn trở thành?</a></strong></li>
<li><strong><a href="https://bloganchoi.com/truong-thanh-met-lam-vua-muon-khoc-nhung-lai-khong-muon-khoc/#gsc.tab=0">Trưởng thành mệt lắm: Vừa muốn khóc nhưng lại không muốn khóc</a></strong></li>
<li><strong><a href="https://bloganchoi.com/tuoi-20-nen-lam-gi-dung-cam-doi-mat-hay-che-giau-chiu-dung/#gsc.tab=0">Tuổi 20 nên làm gì? Dũng cảm đối mặt hay che giấu chịu đựng?</a></strong></li>
</ul>
<p>Cảm ơn bạn đã lắng nghe chia sẻ của mình. Hãy theo dõi BlogAnChoi mỗi ngày để cập nhật những chủ đề hay và bổ ích nhé!</p>]]></content>
		
					<link rel="replies" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/ai-roi-cung-phai-truong-thanh-thoi-dung-khong/#comments" thr:count="0" />
			<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="https://bloganchoi.com/ai-roi-cung-phai-truong-thanh-thoi-dung-khong/feed/atom/" thr:count="0" />
			<thr:total>0</thr:total>
			</entry>
		<entry>
		<author>
			<name>xam chan</name>
					</author>

		<title type="html"><![CDATA[Trưởng thành mệt lắm: Vừa muốn khóc nhưng lại không muốn khóc]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/truong-thanh-met-lam-vua-muon-khoc-nhung-lai-khong-muon-khoc/" />

		<id>https://bloganchoi.com/?p=357165</id>
		<updated>2021-03-06T01:46:30Z</updated>
		<published>2021-03-06T01:46:30Z</published>
		<category scheme="https://bloganchoi.com" term="Bạn đọc" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="bài học trưởng thành sâu sắc" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="người trưởng thành" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="trưởng thành" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="trưởng thành để cô đơn" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="trưởng thành là gì" />
		<summary type="html"><![CDATA[Trưởng thành là gì? Là khi bạn buồn, bạn muốn khóc nhưng rồi lại không muốn khóc vì ngày mai còn phải đi làm, vì mascara, phấn mắt rất đắt, vì không có ai đủ để bạn tin tưởng dựa vào khi tâm trạng dễ tổn thương nhất&#8230; Trưởng thành có vui không? Nhớ lại]]></summary>

					<content type="html" xml:base="https://bloganchoi.com/truong-thanh-met-lam-vua-muon-khoc-nhung-lai-khong-muon-khoc/"><![CDATA[<p><strong>Trưởng thành là gì? Là khi bạn buồn, bạn muốn khóc nhưng rồi lại không muốn khóc vì ngày mai còn phải đi làm, vì mascara, phấn mắt rất đắt, vì không có ai đủ để bạn tin tưởng dựa vào khi tâm trạng dễ tổn thương nhất&#8230;</strong></p>
<p><span id="more-357165"></span></p>
<h2><strong>Trưởng thành có vui không?</strong></h2>
<p>Nhớ lại ngày còn bé, có ai là không ao ước được lớn thật nhanh, được trưởng thành, được làm &#8220;người lớn&#8221;. Vì sao thế? Vì chúng ta thấy làm người lớn thật vui, có thể diện quần áo đẹp, dùng mỹ phẩm <strong><a href="https://bloganchoi.com/tin/lam-dep/trang-diem/"  target="_bank"   title="trang điểm">trang điểm</a></strong> xinh, đi giày cao gót, có xe máy, oto riêng. Làm người lớn là được tự do đi sớm về khuya, được ăn món mình thích, làm điều mình muốn&#8230;</p>
<figure id="attachment_357202" aria-describedby="caption-attachment-357202" style="width: 889px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="size-full wp-image-357202" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-2.jpg" alt="Ngày còn bé, ai chẳng ước ao được trưởng thành, được làm người lớn. (Ảnh: Internet)" width="889" height="1200" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-2.jpg 889w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-2-222x300.jpg 222w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-2-759x1024.jpg 759w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-2-768x1037.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-2-696x939.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-2-311x420.jpg 311w" sizes="(max-width: 889px) 100vw, 889px" /><figcaption id="caption-attachment-357202" class="wp-caption-text">Ngày còn bé, ai chẳng ước ao được trưởng thành, được làm người lớn. (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Ngày còn bé mỗi buổi tối ngồi cặm cụi học bài, nhìn bố mẹ xem TV ngoài phòng khách, tôi đều ao ước mình có thể lớn thật nhanh, học xong đại học, đi làm là có thể vứt bỏ sách vở, không còn áp lực điểm số, không phải học ngày cày đêm nữa. Những lúc thấy bố mẹ hay người lớn mua sắm đồ đạc, tôi đều nghĩ sau này kiếm tiền có thể tự do tiêu xài không phải xin ai, chắc chắn là rất oai, rất thích. Hay khi nhìn các chị gái lớn trang điểm, đi giày cao gót, lái xe máy đi làm trong bộ đồ công sở sành điệu, tôi đều nghĩ làm người lớn thật vui. Cả khi bị bố mẹ mắng, tôi ấm ức nghĩ đến khi lớn rồi, trưởng thành rồi, tôi sẽ là người tự do bố mẹ không quản được nữa, lúc đó tôi muốn làm gì cũng được&#8230;</p>
<h2><strong>Trưởng thành rồi, còn vui không?</strong></h2>
<p>Đến năm 30 tuổi, nhớ lại những năm tháng 13 tuổi, nhớ lại những suy nghĩ ngày đó của mình, tôi vừa muốn cười lại vừa thấy sống mũi cay cay. Tôi nhớ những ngày còn bé, vô tư vô lo, chuyện buồn nhất trong ngày chỉ là phải đi học. Tôi nhớ những lúc bị bạn bè trêu chọc có thể òa khóc giữa sân trường, dọa đám con trai sợ hãi phải rối rít xin lỗi. Tôi nhớ những ngày thứ bảy, chủ nhật được nghỉ, về quê bắt châu chấu, trèo cây me, hái trộm ổi nhà hàng xóm&#8230;</p>
<figure id="attachment_357201" aria-describedby="caption-attachment-357201" style="width: 719px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="size-full wp-image-357201" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-1.jpg" alt="Trưởng thành rồi, còn vui không? (Ảnh: Internet)" width="719" height="791" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-1.jpg 719w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-1-273x300.jpg 273w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-1-696x766.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-1-382x420.jpg 382w" sizes="(max-width: 719px) 100vw, 719px" /><figcaption id="caption-attachment-357201" class="wp-caption-text">Trưởng thành rồi, còn vui không? (Ảnh: BlogAnChoi)</figcaption></figure>
<p>Còn bây giờ tôi lớn rồi, trưởng thành rồi, 30 tuổi rồi, tôi gần như đã có được mọi thứ mà ngày nhỏ tôi ao ước. Tôi đã đi làm, tối về không phải học bài, ôn tập hay kiểm tra gì nữa. Tôi có thể mua một lúc chục bộ quần áo mà chẳng cần xin tiền ai. Mỗi ngày tôi đều chọn quần áo để mặc, thích giày có giày muốn bốt có bốt, rồi phóng xe đi làm với gương mặt được trang điểm kỹ càng. Tôi cũng có thể thức khuya cày phim, ngủ nướng cả ngày hoặc đi chơi về muộn mà chẳng sợ bố mẹ quản thúc hay la mắng nữa.</p>
<p>Nhưng tôi có vui không?</p>
<p>Bất cứ thứ gì bạn đạt được cũng đều phải trả giá, cuộc đời này chẳng cho không bạn thứ gì cả đâu. Và cái giá của sự trưởng thành là cô đơn, lạc lõng. Không chỉ cô đơn với xã hội ngoài kia, mà bạn còn cô đơn với chính cảm xúc của bản thân mình.</p>
<figure id="attachment_357205" aria-describedby="caption-attachment-357205" style="width: 900px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="size-full wp-image-357205" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-4.jpg" alt="Trưởng thành là cô đơn, lạc lõng với chính cảm xúc của bản thân. (Ảnh: Internet)" width="900" height="900" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-4.jpg 900w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-4-300x300.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-4-150x150.jpg 150w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-4-768x768.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-4-696x696.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-4-420x420.jpg 420w" sizes="(max-width: 900px) 100vw, 900px" /><figcaption id="caption-attachment-357205" class="wp-caption-text">Trưởng thành là cô đơn, lạc lõng với chính cảm xúc của bản thân. (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Ngày còn bé, đứt tay gọi bố rách áo gào mẹ. Nhưng khi lớn lên, khi trưởng thành rồi, thậm chí là nhập viện, bạn cũng không muốn gọi cho bố mẹ nữa. Vì sợ bố mẹ lo lắng một phần, phần nhiều là không muốn làm phiền, không muốn nghe bố mẹ cằn nhằn những câu trách móc hay kể khổ nữa. Từ bao giờ, khoảng cách giữa bạn và gia đình lại nứt thành vực sâu như vậy?</p>
<p>Ngày xưa bạn có thể vô tư kể lể mọi chuyện với cô bạn cùng bàn, những bí mật con con về &#8220;crush&#8221; đầu đời hay cả chuyện nằm mơ thấy idol cầu hôn mình&#8230; Còn bây giờ, ai cũng bận rộn với <strong><a href="https://bloganchoi.com/cham-ngon-cuoc-song-hay-nhat/"  target="_bank"   title="300+ câu châm ngôn cuộc sống hay nhất sẽ khiến bạn sáng mắt ra !">cuộc sống</a></strong> của riêng họ, đâu rảnh để nghe bạn than thở chuyện đời mình? Hơn nữa, chuyện kể không đúng người lại thành chuyện cười cho thiên hạ, bạn có thể tìm một người đủ tin tưởng để chia sẻ những cảm xúc của bản thân không?</p>
<p>Ngày còn bé, bạn có thể khóc đó rồi cười ngay, khả năng tự chữa lành là vô địch, mọi nỗi buồn đều như gió thoảng mây bay, ngủ một giấc dậy là thấy cuộc đời tươi sáng. Còn bây giờ lớn rồi, có là sếp mắng, có là đồng nghiệp chê hay người yêu cãi vã, cũng chẳng là vấn đề gì to tát để bạn rơi nước mắt. Nhưng nỗi buồn vì vẫn luôn ở đó, tích tụ lại như vũng ao tù nước đọng trong lòng, khiến bạn ngày càng âm trầm, ngày càng lặng lẽ hơn, tâm trạng sâu không thấy đáy&#8230; Để rồi mỗi ngày thức dậy đều thở dài: hôm nay chẳng khác gì hôm qua&#8230;</p>
<figure id="attachment_357204" aria-describedby="caption-attachment-357204" style="width: 900px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="size-full wp-image-357204" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-3.jpg" alt="Khi trưởng thành rồi lại chỉ khao khát có được khả năng tự chữa lành như ngày còn nhỏ. (Ảnh: Internet)" width="900" height="900" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-3.jpg 900w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-3-300x300.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-3-150x150.jpg 150w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-3-768x768.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-3-696x696.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/truong-thanh-la-gi-3-420x420.jpg 420w" sizes="(max-width: 900px) 100vw, 900px" /><figcaption id="caption-attachment-357204" class="wp-caption-text">Khi trưởng thành rồi lại chỉ khao khát có được khả năng tự chữa lành như ngày còn nhỏ. (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<h2><strong>Cái giá của sự trưởng thành: Muốn khóc nhưng lại không muốn khóc</strong></h2>
<p>Tôi đã từng nghĩ muốn thuê nhà nghỉ&#8230; chỉ để khóc một trận cho thỏa thích. Bạn tôi bảo tôi hâm, nhưng thật sự đó là điều mà tôi mong muốn được làm nhất.</p>
<p>Vì sao ư? Vì đã rất nhiều năm rồi tôi không được khóc một cách đúng nghĩa. Đã rất nhiều năm tôi chưa một lần được khóc hết nước mắt, khóc cho cạn nỗi buồn trong lòng, khóc để rồi ngày hôm sau thức dậy thấy cuộc đời mình tươi sáng hơn.</p>
<figure id="attachment_357206" aria-describedby="caption-attachment-357206" style="width: 1215px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="size-full wp-image-357206" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2.jpg" alt="Mong ước lớn nhất của tôi là một lần được khóc thỏa thích. (Ảnh: BlogAnChoi )" width="1215" height="1288" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2.jpg 1215w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2-283x300.jpg 283w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2-966x1024.jpg 966w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2-768x814.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2-696x738.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2-1068x1132.jpg 1068w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-2-396x420.jpg 396w" sizes="(max-width: 1215px) 100vw, 1215px" /><figcaption id="caption-attachment-357206" class="wp-caption-text">Mong ước lớn nhất của tôi là một lần được khóc thỏa thích. (Ảnh: BlogAnChoi )</figcaption></figure>
<p>Tôi là một người mau nước mắt, nghe một đoạn nhạc buồn, xem một đoạn phóng sự hay thậm chí ngắm chiếc lá rơi cũng khiến tôi rơi nước mắt. Nhưng tôi chỉ có thể lặng lẽ hít sâu, rồi lại vội vàng lau đi, tỏ như mình chẳng hề buồn, chẳng hề khóc. Bởi xung quanh không có ai đủ cho tôi tin tưởng, đủ để tôi có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình. Bởi tôi sợ những ánh mắt tò mò hoặc thương hại, tôi sợ sự phán xét của người khác hay những sự quan tâm hờ hững, cụt ngủn bằng một câu: &#8220;Làm sao thế?&#8221; mà chẳng cần nghe câu trả lời.</p>
<p>Tôi sống cùng bố mẹ, muốn đóng cửa phòng để khóc cũng cảm thấy bất an. Lỡ như bố mẹ nghe thấy, lỡ như có ai bước vào phòng, tôi lại chẳng thể giải thích vì sao mình khóc. Tôi cũng không thể khóc ở công ty, càng không thể ra quán cafe ngồi lau nước mắt hay ra công viên ôm mặt nức nở.</p>
<figure id="attachment_357207" aria-describedby="caption-attachment-357207" style="width: 1215px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="size-full wp-image-357207" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1.jpg" alt="Tìm lý do để khóc trong mơ. (Ảnh: Internet)" width="1215" height="1348" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1.jpg 1215w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1-270x300.jpg 270w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1-923x1024.jpg 923w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1-768x852.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1-696x772.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1-1068x1185.jpg 1068w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/03/cau-noi-hay-ve-su-truong-thanh-1-379x420.jpg 379w" sizes="(max-width: 1215px) 100vw, 1215px" /><figcaption id="caption-attachment-357207" class="wp-caption-text">Tìm lý do để khóc trong mơ. (Ảnh: BlogAnChoi)</figcaption></figure>
<p>Vậy là tôi đã nghĩ hay thuê một phòng khách sạn trên tầng cao nhất, phòng xa nhất để khóc một ngày một đêm cho thỏa thích, khóc to hết cỡ, khóc cho hết nỗi buồn trong lòng, để tâm trạng đừng u ám nữa, đừng khiến tôi đang đi giữa đường lại thấy mắt mình nhòe nước nữa&#8230;</p>
<p>Nhưng rồi tôi cũng không thể khóc nhiều được nữa. Lớn rồi, trưởng thành rồi, tôi còn nhiều việc phải làm hơn là suốt ngày nghĩ đến chuyện khóc lóc. Nếu tối nay tôi khóc đến khuya, sáng mai mắt sẽ sưng húp, đầu sẽ đau, đi làm sẽ rất mệt mỏi, công việc sẽ không thể hoàn thành. Nếu hôm nay tôi khóc, ngày mai mặt mũi sẽ rất xấu, đầu tóc sẽ rối bù, rồi tôi sẽ lại buồn vì những lời chê bai của người khác. Nếu tôi khóc, làm trôi hết cả lớp mỹ phẩm hay skincare đắt đỏ trên mặt, tôi sẽ tiếc tiền lắm&#8230;</p>
<p>Vậy là tôi lại tự nhủ: Thôi để lần sau hãy khóc!</p>
<p>Còn lần sau là bao giờ, tôi cũng chưa biết nữa&#8230;</p>]]></content>
		
					<link rel="replies" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/truong-thanh-met-lam-vua-muon-khoc-nhung-lai-khong-muon-khoc/#comments" thr:count="6" />
			<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="https://bloganchoi.com/truong-thanh-met-lam-vua-muon-khoc-nhung-lai-khong-muon-khoc/feed/atom/" thr:count="6" />
			<thr:total>6</thr:total>
			</entry>
	</feed>