<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><feed
	xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0"
	xml:lang="vi"
	
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss"
	xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#"
	>
	<title type="text">anh chị em &#8211; BlogAnChoi</title>
	<subtitle type="text">Blog giải trí về du lịch, làm đẹp, quán ngon dành cho giới trẻ.</subtitle>

	<updated>2022-04-30T10:21:13Z</updated>

	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://bloganchoi.com" />
	<id>https://bloganchoi.com/feed/atom/</id>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://bloganchoi.com/tag/anh-chi-em/feed/atom/" />

	
	<entry>
		<author>
			<name>quytnho</name>
					</author>

		<title type="html"><![CDATA[Câu chuyện của đứa út trong gia đình&#8230;]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/cau-chuyen-cua-dua-ut-trong-gia-dinh/" />

		<id>https://bloganchoi.com/?p=525290</id>
		<updated>2022-04-30T10:21:13Z</updated>
		<published>2022-04-30T10:21:13Z</published>
		<category scheme="https://bloganchoi.com" term="Bạn đọc" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="anh chị em" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="ba mẹ" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="bố mẹ và con cái" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="cảm xúc tích cực" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="câu chuyện" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="chia sẻ" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="gen Z" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="gia đình" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="gia đình việt nam" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="Mái Ấm Gia Đình" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="tâm sự" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="tình cảm" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="yêu thương" />
		<summary type="html"><![CDATA[Dù còn là trẻ con hay đã là người lớn thì sự tị nạnh giữa anh chị em trong gia đình vẫn luôn tồn tại đúng không ạ? Chính vì vậy, hôm nay BlogAnChoi sẽ mang đến cho mọi người những mẩu chuyện nhỏ ngập tràn yêu thương của một người bạn nha! Câu chuyện]]></summary>

					<content type="html" xml:base="https://bloganchoi.com/cau-chuyen-cua-dua-ut-trong-gia-dinh/"><![CDATA[<p><strong>Dù còn là trẻ con hay đã là người lớn thì sự tị nạnh giữa anh chị em trong gia đình vẫn luôn tồn tại đúng không ạ? Chính vì vậy, hôm nay BlogAnChoi sẽ mang đến cho mọi người những mẩu chuyện nhỏ ngập tràn yêu thương của một người bạn nha!</strong></p>
<p><span id="more-525290"></span></p>
<h2><strong>Câu chuyện của An</strong></h2>
<p>Được sinh ra và lớn lên khi gia đình đã khá khẩm hơn đôi chút nên An không được cưng chiều bằng người anh của mình. Đôi lúc, sự thiên vị của ba mẹ dành cho anh hai khiến An phải ghen tị: từ việc ăn, việc chơi… đến cả vị trí trong lòng ba mẹ.</p>
<p>Lúc An 7 tuổi, em cũng tự biết rằng mẹ có anh hai khi gia đình còn nhiều khó khăn nên tất nhiên ba mẹ sẽ nuông chiều anh hai hơn. Tại sao em biết rõ điều đó nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi những hụt hẫng… Những hụt hẫng đó tích tụ theo từng ngày, không phải An không khóc nhưng em khóc rồi lại nín. Cứ như vậy, lâu dần điều đó đã trở nên chai sạn trong An và em cũng coi nó là một thói quen mới của mình.</p>
<p>Một ngày nọ, khi An đang học thêm để ôn thi chuẩn bị cho kỳ thi THPTQG sắp tới, vì không hiểu bài cộng thêm mệt mỏi nên khi đã về đến nhà, bước vào phòng, em bật khóc nức nở. Mẹ vì lo lắng nên cứ mãi gặng hỏi <em>“Sao lại khóc?”, “Có chuyện gì nói mẹ nghe”</em>, … nhưng An vẫn không trả lời, chỉ khóc mãi thôi. Anh hai khi đó cũng nói:</p>
<p><em>“Mẹ cứ để yên cho nó khóc. Khi nào nó bình tĩnh lại thì mẹ hẵng hỏi”.</em></p>
<figure id="attachment_525329" aria-describedby="caption-attachment-525329" style="width: 563px" class="wp-caption aligncenter"><img class="wp-image-525329 size-full" title="Ảnh minh họa về thời gian ôn thi (Ảnh: Internet)" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/a8f02842e21f533ae21ee56bffc0b826.jpg" alt="Ảnh minh họa về thời gian ôn thi (Ảnh: Internet)" width="563" height="524" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/a8f02842e21f533ae21ee56bffc0b826.jpg 563w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/a8f02842e21f533ae21ee56bffc0b826-300x279.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/a8f02842e21f533ae21ee56bffc0b826-451x420.jpg 451w" sizes="(max-width: 563px) 100vw, 563px" /><figcaption id="caption-attachment-525329" class="wp-caption-text">Ảnh minh họa về thời gian ôn thi (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Khóc xong, không khí bao quanh khi đó là sự gượng gạo, ngượng ngùng nhưng mẹ không hỏi An, anh hai cũng không nói gì, An cũng cư xử như mọi ngày, coi như không có gì xảy ra. Có thể mọi người sẽ thấy rằng <em>“Con bé này kì lạ thật”</em>, nhưng chỉ có An mới biết rằng những câu hỏi dồn dập của mẹ và câu nói trấn an của anh hai đã an ủi em nhiều đến nhường nào, yêu em đến nhường nào…</p>
<p>Vào ngày công bố điểm thi, An, ba mẹ và anh hai đều căng thẳng. Và đến khi An biết điểm chuẩn, mọi thứ xung quanh như sụp đổ… đúng vậy, em trượt rồi. Em co mình lại, ngồi khóc. Mẹ an ủi em, ba thì đi lên tầng. Đến khi An bình tĩnh lại thì ba xuống nhà, ba bảo:</p>
<p><em>&#8211; “Nhìn An khóc, ba xót lắm”</em></p>
<p>Câu nói đấy của ba an ủi em rất nhiều, thực sự rất nhiều. Trước giờ, ba luôn là người không thể hiện tình cảm của mình với các con. Nhưng câu nói ngày hôm ấy của ba khiến An hiểu rằng ba thương em nhiều lắm.</p>
<p>Rồi đến lúc An chân ướt chân ráo vào đại học T, vì em là người hòa đồng, thân thiện nên em đã bị một người bạn lợi dụng, em nhận ra điều đấy chỉ qua vài lần nói chuyện, hỏi bài. An về kể ngay với mẹ, mẹ dặn dò em đủ thứ: không nên chơi với bạn đấy, tiếp xúc với bạn đấy ít thôi,&#8230; Nhưng An không hề biết rằng mẹ đã nhắn tin cho anh (khi đó anh hai đang đi du học), kể cho anh biết chuyện. Anh hai bảo:</p>
<p><em>&#8211; “Mẹ cứ để con”</em></p>
<p>Rồi anh hai nhắn với An:</p>
<p><em>&#8211; “Đâu? Đứa nào bắt nạt mày? Sao không kể cho hai nghe?”</em></p>
<figure id="attachment_525333" aria-describedby="caption-attachment-525333" style="width: 564px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-525333 size-full" title="Ảnh minh hoạ về anh trai, em gái trong gia đình (Ảnh: Internet)" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/c3ea748113c06936e0e2ae0dd4fb8269.jpg" alt="Ảnh minh hoạ về anh trai, em gái trong gia đình (Ảnh: Internet)" width="564" height="705" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/c3ea748113c06936e0e2ae0dd4fb8269.jpg 564w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/c3ea748113c06936e0e2ae0dd4fb8269-240x300.jpg 240w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/c3ea748113c06936e0e2ae0dd4fb8269-336x420.jpg 336w" sizes="(max-width: 564px) 100vw, 564px" /><figcaption id="caption-attachment-525333" class="wp-caption-text">Ảnh minh hoạ về anh trai, em gái trong gia đình (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Lúc đó, An chỉ cười thôi và cả ngày hôm đó, An cứ tủm tỉm mãi thôi. Rồi An kể cho anh hai nghe toàn bộ câu chuyện, anh hai lại nói:</p>
<p><em>&#8211; “Chỉ có hai mới được bắt nạt mày thôi”.</em></p>
<p><em>&#8211; “Lần sau có chuyện gì phải kể cho hai nghe nữa, không được giấu”.</em></p>
<p>Thì ra đây là cảm giác có anh hai che chở, cảm giác thật thích. Từ lần đó tới nay, An luôn tự hào: <em>&#8220;Tớ có anh hai bảo vệ nhá, không được bắt nạt tớ&#8221;</em>. Nghe thật trẻ con nhưng em không ngại đâu, em chỉ thấy thích thú thôi.</p>
<p>Cũng có lần, An không nhớ chuyện gì xảy ra nhưng anh hai nói với ba mẹ:</p>
<p><em>&#8211; “Con chỉ có mỗi cái An là em thôi, con không cần có thêm em nữa đâu”.</em></p>
<figure id="attachment_525327" aria-describedby="caption-attachment-525327" style="width: 538px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-525327" title="Ảnh minh họa về gia đình (Ảnh: Internet)" src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/525087e7e1ebcbaa96636cc8b17a81c4.jpg" alt="Ảnh minh họa về gia đình (Ảnh: Internet)" width="538" height="525" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/525087e7e1ebcbaa96636cc8b17a81c4.jpg 563w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/525087e7e1ebcbaa96636cc8b17a81c4-300x293.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2022/04/525087e7e1ebcbaa96636cc8b17a81c4-431x420.jpg 431w" sizes="(max-width: 538px) 100vw, 538px" /><figcaption id="caption-attachment-525327" class="wp-caption-text">Ảnh minh họa về gia đình (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Chính vì có những câu chuyện như vậy trong quá khứ nên An đã nhớ lại và nhận ra rằng, ba mẹ và anh hai thương em đến nhường nào. Nên, giờ đây cảm giác ghen tị ấy của An đã không còn nữa mà em còn cảm thấy may mắn là đằng khác vì An có những 3 người yêu thương em và che chở em.</p>
<p>Mỗi người đều có cách riêng của mình để bảo vệ, yêu thương gia đình của mình. Vậy nên, hãy dành thời gian để ngồi nói chuyện với gia đình hay nhớ lại những ký ức đã qua, cậu sẽ thấy rằng, gia đình là số 1.</p>
<h2><strong>Lời nhắn gửi</strong></h2>
<p><em>“Con yêu ba mẹ nhiều lắm, con không phải người giỏi thể hiện cảm xúc nhưng để nói trực tiếp với ba mẹ thì thực sự rất khó và con cũng không biết tại sao lại như vậy. Nhưng con mong ba mẹ hiểu rằng, đối với con, không ai có thể sánh bằng 2 người”.</em></p>
<p><em>“Tuy rằng, em với anh hai cãi nhau, đánh nhau rất nhiều nhưng em không có ghét hai đâu. Em cũng thương hai chỉ là không thương bằng ba mẹ thôi. Em cũng sẽ bảo vệ hai giống như hai bảo vệ em vậy nhưng phải theo cách riêng của em cơ”.</em></p>]]></content>
		
					<link rel="replies" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/cau-chuyen-cua-dua-ut-trong-gia-dinh/#comments" thr:count="4" />
			<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="https://bloganchoi.com/cau-chuyen-cua-dua-ut-trong-gia-dinh/feed/atom/" thr:count="4" />
			<thr:total>4</thr:total>
			</entry>
		<entry>
		<author>
			<name>kaya</name>
							<uri>https://itacrack.com/</uri>
						</author>

		<title type="html"><![CDATA[Tôi đã vô tình quên mất đi hương vị của tình thân]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/toi-da-vo-tinh-quen-mat-di-huong-vi-cua-tinh-than/" />

		<id>https://bloganchoi.com/?p=405068</id>
		<updated>2021-07-29T10:49:23Z</updated>
		<published>2021-07-29T10:49:23Z</published>
		<category scheme="https://bloganchoi.com" term="Bạn đọc" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="anh chị em" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="gia đình" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="hương vị của tình thân" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="quan tâm" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="tình cảm gia đình" /><category scheme="https://bloganchoi.com" term="yêu thương" />
		<summary type="html"><![CDATA[Tôi không ước mình được trở về quãng thời gian 5 năm đầu đời để được mọi người yêu thương chăm sóc, chiều chuộng nữa. Tôi chỉ ước mình có thể bù đắp lại quãng thời gian mình đã vô tâm với những người anh chị em họ của mình, quãng thời gian tôi đã]]></summary>

					<content type="html" xml:base="https://bloganchoi.com/toi-da-vo-tinh-quen-mat-di-huong-vi-cua-tinh-than/"><![CDATA[<p><strong>Tôi không ước mình được trở về quãng thời gian 5 năm đầu đời để được mọi người yêu thương chăm sóc, chiều chuộng nữa. Tôi chỉ ước mình có thể bù đắp lại</strong> <strong>quãng thời gian mình đã vô tâm với những người anh chị em họ của mình, quãng thời gian tôi đã quên mất đi hương vị của tình thân.</strong><span id="more-405068"></span></p>
<h2><strong>Những câu chuyện &#8220;ngày xưa ơi&#8221;</strong></h2>
<p>Chúng ta bắt đầu “nhớ” những “chuyện ngày xưa” là khi mấy tuổi nhỉ? Nếu có thể, tôi ước mình có thể ghi nhớ thật kĩ quãng thời gian 5 năm đầu đời được sống ở quê ngoại Hải Dương. Cái cảm giác, rõ ràng mình đã trải qua, mình là nhân vật chính nhưng lại chỉ “biết” qua những lời kể của mẹ, làm tôi ghen tị với chính bản thân mình.</p>
<figure id="attachment_405096" aria-describedby="caption-attachment-405096" style="width: 1170px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-405096 size-full" title="Tôi là một đứa trẻ hạnh phúc với tuổi thơ êm đềm (Ảnh: Internet)." src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01.jpg" alt="Tôi là một đứa trẻ hạnh phúc với tuổi thơ êm đềm (Ảnh: Internet)." width="1170" height="795" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01.jpg 1170w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01-300x204.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01-1024x696.jpg 1024w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01-768x522.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01-696x473.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01-1068x726.jpg 1068w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/anh-em-01-618x420.jpg 618w" sizes="(max-width: 1170px) 100vw, 1170px" /><figcaption id="caption-attachment-405096" class="wp-caption-text">Tôi là một đứa trẻ hạnh phúc với tuổi thơ êm đềm (Ảnh: Internet).</figcaption></figure>
<p>Chẳng có phép màu nào đưa tôi quay trở lại 5 năm đầu đời đó, nhưng tôi biết mình là một đứa trẻ hạnh phúc.</p>
<p>Ông bà ngoại tôi có đến 8 người con, mẹ tôi là áp út, sau mẹ chỉ còn một người dì. Thế nên tôi là đứa em có rất nhiều anh chị họ. Dù chẳng thể nhớ được những chuyện hồi bé xíu, nhưng từ khi biết nhận thức, tôi đã luôn luôn cảm nhận được tình yêu thương, sự quan tâm từ những người anh chị họ của mình.</p>
<p>Sau này khi đã chuyển lên Hà Nội sống, mỗi dịp được về quê ngoại là mỗi lần tôi háo hức đến không ngủ được. Cho dù, thời gian qua đi, các anh chị đều lập gia đình, có người còn đi xa sinh sống, cho dù chắc chẳng bao giờ đại gia đình của tôi tụ họp được đông đủ không thiếu một ai, thì mỗi khi về quê, chỉ cần đi đến chiếc cầu phao thân thuộc bắc qua con sông đầu làng, là tôi đã cảm nhận rõ cảm giác những vòng tay thân thương đang dang rộng chờ đón mình phía sau cánh cổng nhà bác cả.</p>
<p>Giống như anh chị của mình, khi lớn lên, tôi buộc phải chạy theo guồng quay của <strong><a href="https://bloganchoi.com/cham-ngon-cuoc-song-hay-nhat/"  target="_bank"   title="300+ câu châm ngôn cuộc sống hay nhất sẽ khiến bạn sáng mắt ra !">cuộc sống</a></strong>. Học hành, bạn bè, công việc… những lần về quê cứ thưa dần, thưa dần. Một năm, hai năm, rồi vài năm. Tôi xa lạ với quê hương và cả xa cách với những người anh chị họ của mình.</p>
<p>Chúng ta có thể tặc lưỡi <em>&#8220;lớn rồi, ai chẳng có cuộc sống riêng”</em>, phải không? <em>“Ở xa nhau thì không cập nhật được tin tức của nhau là bình thường”</em>, phải không? Tôi đã rất nhiều lần nghĩ như thế.</p>
<figure id="attachment_405097" aria-describedby="caption-attachment-405097" style="width: 564px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-405097 size-full" title="Gia đình là điểm tựa, không bỏ rơi bất kỳ ai (Ảnh: Internet)." src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/tatoo-em-01.jpg" alt="Gia đình là điểm tựa, không bỏ rơi bất kỳ ai (Ảnh: Internet)." width="564" height="564" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/tatoo-em-01.jpg 564w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/tatoo-em-01-300x300.jpg 300w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/tatoo-em-01-150x150.jpg 150w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/tatoo-em-01-420x420.jpg 420w" sizes="(max-width: 564px) 100vw, 564px" /><figcaption id="caption-attachment-405097" class="wp-caption-text">Gia đình là điểm tựa, không bỏ rơi bất kỳ ai (Ảnh: Internet).</figcaption></figure>
<p>Và tôi đã đánh mất rất nhiều.</p>
<p>Có lẽ tôi vẫn sẽ “vô tư” để mọi chuyện trôi tuột đi, nếu như không có cái ngày chị họ tôi phát hiện bị ung thư. Chị kém tôi 3 tuổi.</p>
<p>Tôi cũng chẳng nhớ rõ, lần gần nhất chị em tôi gặp nhau là bao giờ, mấy năm rồi? Chị ở Hải Phòng, tôi ở Hà Nội. Chúng tôi sẽ chỉ gặp nhau mỗi lần về quê.</p>
<p>Tôi loay hoay không biết có nên gọi cho chị hay không? Nói gì với chị? Hay thậm chí, hình như tôi và chị còn không lưu số điện thoại của nhau. Khi ấy, tôi mới giật mình, đã quá lâu rồi, tôi chẳng giữ liên lạc với anh chị họ nào trong nhà. Ngay cả trên group Zalo của gia đình, tôi cũng chẳng bao giờ vào đọc tin nhắn, thậm chí còn tắt cả thông báo.</p>
<p>Tôi nhận ra, mình thật tệ.</p>
<p>Khi còn đang bối rối không biết nên làm thế nào, thì anh chị tôi lại là những người tìm đến tôi trước. Cứ như quãng thời gian xa cách kia chưa hề tồn tại. Lúc này đây, điều duy nhất quan trọng, điều duy nhất cần quan tâm là bệnh tình của chị tôi.</p>
<p>Như cái tên group mà anh họ tôi lập nên : Đoàn kết là chấp hết!</p>
<h2><strong>Tôi nhận ra, đó chính là Gia đình, là hương vị của tình thân</strong></h2>
<figure id="attachment_405098" aria-describedby="caption-attachment-405098" style="width: 799px" class="wp-caption aligncenter"><img loading="lazy" class="wp-image-405098 size-full" title="&quot;Đoàn kết là chấp hết&quot;, đó là gia đình! (Ảnh: Internet)." src="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/gia-dinh-01.jpg" alt="&quot;Đoàn kết là chấp hết&quot;, đó là gia đình! (Ảnh: Internet)." width="799" height="1200" srcset="https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/gia-dinh-01.jpg 799w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/gia-dinh-01-200x300.jpg 200w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/gia-dinh-01-682x1024.jpg 682w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/gia-dinh-01-768x1153.jpg 768w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/gia-dinh-01-696x1045.jpg 696w, https://bloganchoi.com/wp-content/uploads/2021/07/gia-dinh-01-280x420.jpg 280w" sizes="(max-width: 799px) 100vw, 799px" /><figcaption id="caption-attachment-405098" class="wp-caption-text">&#8220;Đoàn kết là chấp hết&#8221;, đó là gia đình! (Ảnh: Internet).</figcaption></figure>
<p>Gia đình mãi là nơi bao dung nhất, mãi là nơi an toàn nhất.</p>
<p>Biện minh rằng cuộc sống bận rộn ư?</p>
<p>Biện minh rằng ai cũng có cuộc sống riêng ư?</p>
<p>Biện minh rằng &#8220;bán anh em xa mua láng giềng gần&#8221; ư?</p>
<p>Tất cả những lý do trên, tôi đều có. Các anh chị tôi cũng đều có.</p>
<p>Nhưng mọi người đã dạy tôi một bài học thấm thía, gia đình sẽ không bỏ rơi bất kì ai.</p>
<p>Có thể bài học này nghe thật &#8220;sách vở&#8221;, &#8220;đạo lý&#8221;. Tôi cũng từng nghĩ nó &#8220;sách vở&#8221;, &#8220;đạo lý&#8221;, cho đến khi tôi nhận ra mình đã bỏ lỡ những gì.</p>
<p>Giờ đây, tôi không ước mình được trở về quãng thời gian 5 năm đầu đời để được mọi người yêu thương chăm sóc, chiều chuộng nữa. Tôi chỉ ước mình có thể bù đắp lại quãng thời gian mình đã vô tâm với những người anh chị em họ của mình.</p>
<p>Để có thể nhớ tên, nhớ mặt hết những đứa cháu nhỏ của mình.</p>
<p>Để không phải quá bất ngờ khi cô cháu gái sắp trở thành sinh viên sư phạm văn.</p>
<p>Để có những buổi gặp mặt, hàn huyên, nơi tôi sẽ mãi là đứa em gái nhỏ của mọi người.</p>
<p>Vì cuộc đời này là vô thường lắm. Ai biết được sẽ có lúc toàn xã hội phải giãn cách, muốn đến thăm nhau mà lực bất tòng tâm thế này.</p>
<p>Chỉ là một câu chuyện nhỏ, rất nhỏ xảy ra trong cuộc sống đang quá nhiều biến động này. Nhưng tôi đã từng quên, quên đi rất nhiều lần.</p>
<p>Tôi viết ra, chỉ là để bản thân mình sẽ nhớ. Nhớ thật kỹ.</p>
<p>Mong rằng bạn sẽ không như tôi, hãy luôn in sâu hương vị tình thân trong trái tim mình, nhé!</p>]]></content>
		
					<link rel="replies" type="text/html" href="https://bloganchoi.com/toi-da-vo-tinh-quen-mat-di-huong-vi-cua-tinh-than/#comments" thr:count="0" />
			<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="https://bloganchoi.com/toi-da-vo-tinh-quen-mat-di-huong-vi-cua-tinh-than/feed/atom/" thr:count="0" />
			<thr:total>0</thr:total>
			</entry>
	</feed>